Khi cái tôi len vào việc phục vụ Chúa

Khi cái tôi len vào việc phục vụ Chúa

TGPSG -- Những ngày đầu tham gia sinh hoạt giáo xứ, mỗi khi được phân công đọc sách Thánh hoặc hát đáp ca, tôi đều thấy vui. Được góp một phần nhỏ bé vào đời sống cộng đoàn là một hồng ân mà tôi luôn trân trọng.

Mỗi lần phục vụ, tôi đều chuẩn bị thật chu đáo: đọc đi đọc lại bài đọc, tập hát nhiều lần, xem trước nội dung để tránh sai sót. Tôi chỉ mong phần việc nhỏ bé của mình góp phần giúp cộng đoàn cầu nguyện sốt sắng hơn.

Sau Thánh lễ, đôi khi có người mỉm cười nói: “Hôm nay em đọc rõ lắm”, hoặc: “Bài hát hôm nay giúp cộng đoàn cầu nguyện sốt sắng quá.” Những lời động viên chân thành ấy làm tôi vui và trở thành động lực để tiếp tục cố gắng.

Thế nhưng, theo thời gian, tôi nhận ra trong lòng mình có một thay đổi rất nhỏ. Tôi bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến việc người khác nhìn mình thế nào. Tôi vui khi phần việc của mình được ghi nhận và cũng chạnh lòng khi chưa làm được như mong muốn. Tôi không cố ý tìm kiếm sự chú ý, nhưng ánh nhìn của người khác đã âm thầm chiếm một chỗ trong tâm trí tôi lúc nào không hay.

Một Chúa nhật, khi tham dự Thánh lễ, tôi lắng nghe lời tung hô kết thúc Kinh nguyện Thánh Thể:

“Chính nhờ Người, với Người và trong Người, mà mọi danh dự và vinh quang đều quy về Chúa là Cha toàn năng, trong sự hợp nhất của Chúa Thánh Thần đến muôn đời.”

Đó là lời tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần. Nhưng hôm ấy, câu:

“…mọi danh dự và vinh quang đều quy về Chúa…”

như chạm đến tôi theo một cách rất khác.

Tôi chợt tự hỏi: nếu mọi vinh quang đều thuộc về Chúa, thì việc phục vụ của tôi đang hướng về ai?

Lời Chúa trong Tin Mừng cũng vang lên trong tâm trí tôi:

“Anh em hãy coi chừng, đừng phô trương cho thiên hạ thấy việc đạo đức của anh em…” (Mt 6,1).

Lúc ấy, tôi hiểu rằng Chúa không bảo tôi ngừng phục vụ, cũng không phủ nhận những lời động viên chân thành của người khác. Điều Người mời gọi là luôn nhớ mình đang phục vụ vì ai.

Tôi đọc sách Thánh để giúp cộng đoàn lắng nghe Lời Chúa, hay để người khác nhớ đến mình?

Tôi hát đáp ca để giúp cộng đoàn cầu nguyện, hay cũng mong người khác để ý đến mình?

Tôi phục vụ trong giáo xứ để cộng tác vào sứ mạng của Hội Thánh, hay vì mong được ghi nhận?

Những câu hỏi ấy không làm tôi nản lòng. Trái lại, chúng giúp tôi bình tâm nhìn lại chính mình.

Tôi nhận ra rằng điều Chúa nhìn không phải là vị trí hay công việc tôi đảm nhận, nhưng là tâm hồn của người phục vụ.

Cùng một việc làm nhưng có thể xuất phát từ hai động lực rất khác nhau. Nếu điều tôi mong chờ là sự ghi nhận của người khác, việc phục vụ ấy đã không còn trọn vẹn hướng về Chúa. Ngược lại, khi âm thầm phục vụ vì lòng yêu mến Người, ngay cả những việc nhỏ bé nhất cũng có thể trở thành của lễ đẹp lòng Chúa.

Điều Chúa mong đợi nơi tôi không phải là làm nhiều việc hơn hay làm những việc lớn lao hơn, nhưng là giữ cho trái tim mình luôn hướng về Người trong từng việc mình làm.

Từ hôm ấy, tôi vẫn tiếp tục những công việc quen thuộc trong giáo xứ. Nhưng trước mỗi lần được phân công, tôi đều dành ít phút thinh lặng để cầu nguyện:

“Lạy Chúa, xin cho con làm việc này vì Chúa, chứ không phải vì chính mình.”

Tôi vẫn trân trọng những lời động viên của mọi người, vì đó là sự khích lệ giúp tôi phục vụ tốt hơn. Nhưng tôi cũng tự nhắc mình đừng để những lời ấy trở thành mục đích.

Mỗi khi nghe lại lời tung hô trong Thánh lễ:

“Chính nhờ Người, với Người và trong Người, mà mọi danh dự và vinh quang đều quy về Chúa…”

tôi lại được nhắc nhớ rằng mọi vinh quang đều thuộc về Chúa.

Và tôi lại thầm cầu nguyện:

“Lạy Chúa, xin giữ con luôn đơn sơ trong phục vụ, để qua những việc nhỏ bé con làm, người khác nhận ra Chúa hơn là nhận ra con.”

Bài: Tươi Nguyễn (TGPSG)

 

Top