Chúa dẫn đưa đời tôi

TGPSG -- Có nhng lúc tôi t hi: nếu nhìn li cuc đi mình như mt cun phim quay chm, tôi s thy điu gì ni bt nht?

Không phi là nhng thành công, cũng không phi là nhng la chn ln lao. Điu hin lên rõ ràng nht trong tôi li là nhng hình nh rt nh: mt góc nhà có biu tượng Đc M, cùng vi tiếng ln ht khe kh nho nh mi ti ca ba anh em trong ánh đèn du.

Vâng, chính t nhng điu đơn sơ y, tôi dn nhn ra: Chúa đã bước vào đi tôi t rt sm, không n ào, không bng nhng phép l to ln, nhưng bng s hin din âm thm trong chính gia đình tôi. 

Giờ kinh huynh đệ

Tht vy, trong ký c tui thơ ca tôi, có hình nh không bao gi phai nht, đó là hình nh ba anh em quây quần trước tượng Đức M, tay ln Chui Mân Côi. Tng hạt kinh trôi qua giữa tiếng gió chiều và ánh đèn du leo ​​lét. Khi y, chúng tôi ch là nhng đa tr, nhưng trong những gì đơn sơ y, tôi cm nhn được mt s bình an rt l

Anh trai tôi là người nh hưởng rt ln đến đi sng đc tin ca tôi. Anh  không nói nhiu li ging dy, nhưng s chăm ch, tinh thn trách nhim và s nghiêm túc ca anh đã âm thm gieo vào lòng tôi bài hc v  s  c gng và hy sinh.

Tôi nh nhng đêm hai ch em tôi kiên nhẫn chờ đi anh hc bài xong đ cùng nhau đc kinh. Chúng tôi không mun đc kinh trước, vì mun ba anh em cùng qu bên nhau, cùng đc li “Kính mng Maria” trước khi đi ng. Lúc đó tôi đã nghĩ rng ch khi đ ba người thì gi kinh mi thành. Đó là nhng khonh khc rt nh, nhưng li là nn tng cho đc tin ca tôi sau này. Tôi vn nh ging nói và đc rõ ràng, chm rãi tng kinh Kính Mng. Khi ấy, tôi chưa hiu hết ý nghĩa ca nhng li kinh, nhưng tôi cm nhn được s bình an bao ph. Nhng lời kinh Mân Côi năm y đã yên tĩnh gieo vào lòng tôi ht ging đc tin.

Tiếng khóc năm xưa

Ri thi gian trôi qua, áp lc hc hành ngày càng ln. Anh trai tôi, vì quá lo cho vic hc và tương lai, ít dn xut hin trong nhng gi kinh chung. Có nhng đêm ch còn li hai ch em trước bàn th nh, tôi có cm giác là mt điu gì đó quen thuc đang thay đi. Nhưng chính trong s thay đi đó, tôi hc được mt điu: đc tin không ch là cm xúc khi đông đ, mà còn là s trung tín khi ch còn li riêng mình với Chúa.

Anh trai tôi chn dn tâm sc cho vic hc, cho tương lai. Sự nỗ lực của anh khiến tôi hiểu rằng, yêu thương đôi khi không phi là nhng li nói, mà là s hy sinh thm lng. Anh không còn qu đọc kinh đu đn như trước, nhưng tôi tin rng ht ging đc tin ngày xưa vn còn đó trong anh, như nó vn còn trong tôi.

Nhưng ri mt biến c sâu đm đã xy đến vi anh trai tôi. Hi đó anh hc không được gii, từ lớp Một đến lớp Bảy, anh chỉ học lực trung bình, có năm suýt phải ở lại lớp. Và cũng vì hoàn cnh gia đình khó khăn, nên b tôi tng tính cho anh ngh hc đ đi hc ngh. Tôi còn nh như in ngày hôm ấy, sau khi nghe ý đnh cho ngh hc ca B, anh trn vào nhà v sinh khóc. Tôi đng ngoài nghe tiếng anh nc n mà nước mt cũng rơi theo. Đó là ln đu tiên tôi cm nhn rõ s mong manh ca tương lai.

Mục tử nhân lành

Nhưng chính trong khonh khc tưởng như bế tc y, Chúa đã can thip cách nh nhàng mà đy quyn năng. Chúa gi đến cho gia đình tôi mt v mc t hin lành, đây là vị linh mục chính xứ tiên khi ca giáo x. Chính ngài đã trc tiếp gp b m, xin cho anh tôi đến cùng ngài đ ph giúp vic nhà, giúp l và còn được Ngài kèm cho hc. Ngài không ly tin ăn .

T nhng s biết ơn đó, anh trai tôi đã c gng thay đi cuc đi. Anh say mê hc hành, còn giáo lý thì năm nào cũng đt gii. Tôi nh có ln anh k vi tôi rng, ch trong mt tháng anh đã đc được hết mt cun Tân Ước.

Tht vy, t mt hc sinh trung bình, anh dn tr thành mt hc sinh gii toàn din, và hôm nay, anh đã là mt bác sĩ đa khoa. Qu thc, mỗi lần nghĩ về hành trình ấy, tôi thấy rõ bàn tay quan phòng của Thiên Chúa. Chúa đã nâng anh dy t ch tưởng chng không còn hy vng, và qua anh, Chúa nâng c gia đình tôi, nâng nim tin, nâng ước mơ, nâng c tương lai.

      

Sự bình an lạ lùng

Anh tôi không ch là chng tá ca s c gng, mà còn là người nh hưởng sâu sc đến hành trình ơn gi ca tôi. Khi tôi tng b cun theo suy nghĩ phi kiếm tin đ ph giúp gia đình như bao bn bè, thì chính anh li kiên nhn khuyên tôi tiếp tc c gng hc đến cùng. Anh tng suýt mt cơ hi hc tp, nên anh không mun tôi t khép li cánh ca đi mình. Nh anh, tôi đã tiếp tc con đường hc tp và hoàn thành chương trình ph thông. Năm lp Mười Hai, tôi có cơ hi được tham d bui hp mt ti Dòng Mến Thánh Giá Bà Ra - ba ngày tuy ngn ngi nhưng cũng đ gieo vào lòng tôi mt s bình an l lùng.

T nh tôi ít nói, thường b b la vì không chào hi rõ ràng. H hàng trêu tôi là “con bé câm”. Tôi ln lên vi s t ti mc cm, s giao tiếp, s ánh nhìn ca người khác. Nhưng khi trong nhà dòng, tôi không b đánh giá vì s ít nói y, trái li, tôi được đón nhn, được yêu thương và hướng dn tng chút mt, t cách đc kinh Phng V đến nhp sng hng ngày. Khi chia s điều này vi anh tôi, anh ch nói mt câu đơn gin: “Nếu đó là nơi em thy bình an, thì hãy can đm bước đi.” Chính s nâng đ âm thm y đã giúp tôi đ dũng khí xin vào nhà dòng đ tiêp tc đi tu.

Sau khi tt nghip, tôi xin phép b m vào nhà dòng, tht may là B Mẹ tôi đã đng ý. Sáng hôm y, B dy t lúc 5g sáng, đ chun b hành trang và ch tôi bng xe máy sut 7 tiếng đồng hồ t quê lên Sài Gòn, ch vì lo tôi đi xe khách không an toàn. Hình nh y đi vi tôi là mt du ch rt rõ ca tình yêu và s che ch, qua bàn tay người cha. Tôi cm nhn bàn tay ca Thiên Chúa đang dn mình bước sang mt chng đường mới.

Những thử thách

Nhng ngày đu nơi dòng tu không d dàng. Tôi đã st cao liên tc 6 ngày, các ch thay phiên chăm sóc, nu cháo, lau người cho tôi. Tôi tng hoang mang t hi có phi mình không có ơn gi tu trì?

Sau mt tháng, tôi được v nhà đ suy nghĩ li. Đúng lúc y, tôi nhn tin đu đi hc ngành Y Dược. Gia đình khi đó đang vay mượn đ lo cho anh trai hc Y, nên tôi phân vân rt nhiu. Tôi đng gia hai con đường, và chính anh trai li mt ln na giúp tôi bình tâm. Anh nhc tôi nh đến s bình an tôi đã cm nhn. Anh bo rng Chúa đã dn anh đi theo cách anh không ng ti, nên hãy tin Chúa cũng đang dn tôi.

Sau nhiu đêm cu nguyn, tôi nhn ra điu mình tìm kiếm không phi là mt tm bng, mà là s bình an khi được sng trn vn cho Chúa. Tôi quyết đnh tr li nhà dòng.

         

Qua s kiên nhn và yêu thương ca các ch em, tôi cm nhn rõ Chúa đang un nn và trưởng thành hóa mình tng ngày. Đến nay, tôi đã khn ln đu gn mt năm, và khi nhìn li, tôi nhn thy rng, câu chuyn ca anh trai chính là chương m đu cho hành trình đc tin ca tôi. Nếu không nghe được tiếng khóc năm xưa của anh, có l tôi đã không hiu thế nào là hy vng. Nếu không có s biến đi k diu nơi anh, có l tôi đã không đ nim tin đ bước vào đi thánh hiến. 

Tạ ơn Chúa

Tôi t ơn vì nhng đêm ba anh em đc kinh bên nhau, tạ ơn vì giọt nước mắt trong nhà vệ sinh năm ấy, tạ ơn vì một người anh được Chúa nâng dậy và trở thành khí cụ nâng đỡ tôi. Và trên tất cả, tôi xác tín rằng: Chúa chưa bao giờ vắng mặt trong đời tôi. Ngài trong nhng điu rt nh ca tui thơ, và Ngài trong biến c tưởng như tuyt vng. Ngài trong thành công ca anh tôi và trong ơn gi ca tôi hôm nay, Đng đã âm thm dt nên câu chuyn gia đình tôi vn đang tiếp tc dn tôi bước đi. Và ch cn tin điu đó, tôi đã đ bình an đ trao trn cuc đi mình cho Ngài. 

                                                                        Bài: Maria Trn Th Dinh (Dòng Mến Thánh Giá Bà Ra)

Hình đại diện: phối hợp với AI

Top