Suy niệm Chúa Nhật XI Thường niên năm A: Phục vụ mà không tính toán thiệt hơn

Suy niệm Chúa Nhật XI Thường niên năm A: Phục vụ mà không tính toán thiệt hơn

Tác giả: Linh mục Luke Gregory, OFM

Cao Trí biên dịch

TGPSG/Vatican News -- Khi Hội Thánh cử hành Chúa Nhật XI Thường Niên, linh mục Luke Gregory, OFM, suy niệm về chủ đề: “Phục vụ mà không tính toán thiệt hơn”.

Trước cảnh đám đông dân chúng, trái tim đầy yêu thương của Đức Giêsu đã chạnh lòng thương xót những người dường như lạc lối, rối bời và bị bỏ rơi: “như đàn chiên không người chăn dắt”.

Hình ảnh đầy xúc động ấy nhắc nhớ chúng ta về trách nhiệm chung đối với nhau và tính cấp thiết của sự gắn kết con người trong những thời khắc đầy biến động. Trong một thế giới còn nhiều thách đố, Đức Giêsu đã nhận ra nỗi khổ của những người xung quanh Người.

Sự bất an mà những con người ấy trải qua - nhiều người cảm thấy bị bỏ rơi và cần được hướng dẫn - hôm nay cũng mời gọi chúng ta nhìn lại chính cộng đoàn của mình. Mỗi người đều mang trong mình những gánh nặng vô hình, và với tư cách là môn đệ Đức Kitô, chúng ta được mời gọi đáp lại bằng cùng một lòng trắc ẩn và dấn thân như Người đã thể hiện.

Đoạn Tin Mừng làm nổi bật một giáo huấn quan trọng: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít.” Lời ấy vang lên sâu xa, nhắc chúng ta rằng trong khi nhu cầu về lòng thương xót và phục vụ chưa bao giờ lớn như hôm nay, thì sự sẵn sàng dấn thân lại thường không tương xứng.

Đức Giêsu dạy: “Hãy xin Chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa của Người.” Lời mời gọi ấy thúc đẩy chúng ta cầu nguyện và tìm kiếm ơn Chúa, để có thêm những tâm hồn sẵn sàng dâng hiến thời giờ và khả năng cho thiện ích của nhân loại.

Khi suy niệm giáo huấn này, chúng ta được mời gọi nhớ đến các Tông đồ, những người đã được tuyển chọn và trao ban quyền năng để thực thi các việc phục vụ phi thường. Đức Giêsu đã gọi mười hai môn đệ và ban cho các ông quyền trừ quỷ, chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền.

Hồng ân ấy không phải là điều nhẹ nhàng, nhưng đi kèm với trách nhiệm phục vụ vô vị lợi. Danh sách mười hai Tông đồ, một nhóm đa dạng với những xuất thân và câu chuyện khác nhau, nhắc chúng ta rằng lời mời gọi phục vụ mang tính phổ quát. Từ ông Simon Phêrô và Anrê, những người làm nghề chài lưới, đến Mátthêu, người thu thuế, mỗi người được chọn cho một sứ mạng riêng.

Sự đa dạng ấy cho thấy lời mời gọi phục vụ vượt lên trên địa vị xã hội, hoàn cảnh hay nghề nghiệp, và mang lại niềm hy vọng rằng mỗi người chúng ta đều có thể góp phần trong “mùa gặt” của Chúa.

Khi sai các môn đệ lên đường, Đức Giêsu nhấn mạnh ưu tiên: “Hãy đến với những con chiên lạc của nhà Ítraen.” Lời này cũng gợi mở cho chúng ta suy nghĩ về “những con chiên lạc” trong thế giới hôm nay là ai.

Họ có thể là những người bị gạt ra bên lề, những người đang đau khổ, không có tiếng nói, hoặc những ai đã lạc mất phương hướng đời mình. Mỗi người chúng ta được mời gọi đáp lại nhu cầu của những người xung quanh: gia đình, bạn bè, láng giềng và cộng đồng rộng lớn hơn.

Cùng với sứ điệp được trao ban, chúng ta cũng được mời gọi công bố: “Nước Trời đã đến gần.” Đây vừa là ánh sáng hy vọng vừa là lời mời gọi hành động. Nó nhắc chúng ta rằng ngay cả giữa thất vọng, vẫn luôn có cơ hội đổi mới và chữa lành. Đức tin phải được thể hiện bằng hành động cụ thể trong việc phục vụ tha nhân.

Lệnh truyền: “Hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, thanh tẩy người phong hủi, trừ khử ma quỷ” vẫn vang vọng đến hôm nay. Dù hiểu theo nghĩa đen có thể vượt quá khả năng con người, nhưng tinh thần của lệnh truyền ấy vẫn nguyên giá trị: chúng ta được mời gọi xoa dịu mọi đau khổ nơi bất cứ ai chúng ta gặp gỡ. Những hành vi bác ái, yêu thương và chữa lành không chỉ giới hạn ở thể xác, mà còn bao gồm nỗi đau tinh thần và tâm lý.

Đáng suy nghĩ nhất là lời kết: “Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.” Nguyên tắc trao ban vô vị lợi này diễn tả trọn vẹn bản chất của việc phục vụ. Tài năng, thời giờ và của cải của chúng ta không phải để tích lũy cho riêng mình, nhưng để nâng đỡ người khác.

Điều đó thách đố xu hướng tự nhiên của con người là quy đổi mọi giá trị thành lợi ích, và thay vào đó mời gọi chúng ta trao đi với đôi tay rộng mở và con tim quảng đại. Việc phục vụ vừa là ân huệ vừa là trách nhiệm. Mỗi người đều có khả năng, và thực sự có bổn phận, tham dự vào mùa gặt của Thiên Chúa. Dù là phục vụ trực tiếp, tham gia các hoạt động bác ái, hay đơn giản là sống tử tế trong đời thường, chúng ta đều góp phần xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn.

Khi dấn thân vào đời sống cộng đoàn, điều quan trọng là xây dựng bầu khí cảm thông và thấu hiểu. Chúng ta cần nỗ lực tháo gỡ những rào cản gây chia rẽ và mở ra đối thoại dẫn đến chữa lành. Như thế, chúng ta trở nên chứng nhân của tình yêu và ân sủng mà Đức Giêsu đã thể hiện trong sứ vụ của Người.

Hơn nữa, khi chiêm ngắm di sản của các Tông đồ, chúng ta hiểu rằng sứ mạng của các ngài không kết thúc với cuộc đời trần thế, nhưng tiếp tục nơi mỗi thế hệ Kitô hữu. Mỗi thế hệ đều được mời gọi loan báo Tin Mừng và mang ánh sáng Đức Kitô đến cho thế giới.

Ánh nhìn đầy yêu thương của Đức Giêsu từ trái tim nhân hậu của Người vẫn tiếp tục mời gọi chúng ta sống lòng thương xót và hành động cụ thể. Người kêu gọi chúng ta trở nên những thợ gặt trong mùa gặt dồi dào, phục vụ không tính toán, và chia sẻ niềm vui đức tin cách quảng đại. Thế giới hôm nay, cũng như những đám đông năm xưa, vẫn đang cần những người mục tử, những người mang lại hy vọng, chữa lành và tình yêu.

Ước gì chúng ta trở nên những người mục tử ấy, sống theo tinh thần Đức Kitô, cùng nhau xây dựng một cộng đoàn nơi mọi người đều được trân trọng và nâng đỡ. Thật vậy, mùa gặt đang chờ; chúng ta hãy đáp lại với con tim rộng mở và đôi tay sẵn sàng.

Linh mục Luke Gregory, OFM - Dòng Phanxicô, Đất Thánh

Top