Rồi sao nữa?

Thấm thoát trôi qua một năm ngày cha cố Phanxicô Xaviê về với Chúa. Tại nhà thờ Mẫu Tâm, hạt Chí Hòa đã cử hành Thánh lễ cầu nguyện cho ngài.

Qua bài chia sẻ Tin Mừng, Linh mục Gioan Baotixia Vũ Mạnh Hùng - Hạt Trưởng Phú Thọ, kể những câu chuyện không những nói về cuộc đời cha nhưng còn là bài học cho mỗi người về ý nghĩa cuộc sống. Nhất là điều quan trọng hơn hết là sống tìm kiếm Thiên Chúa, hạnh phúc cuộc đời chúng ta, chứ không dừng lại ở cuộc sống tạm bợ này.

1. Câu Chuyện "Rồi sao nữa?"

Hôm đó nhân lễ Thánh Philipphê Nêri: Cha giảng lễ một giai thoại sau: Có một sinh viên ở Rôma, ngày kia đi tìm gặp cha Philipphê Nêri. Anh ta nói chuyện với cha, anh sẽ học luật. Anh giải thích cặn kẽ kế hoạch giúp anh học thành đạt tước vị Tiến sĩ Luật. Cha Philipphê kiên nhẫn nghe anh nói, xong ngài chỉ hỏi:

- Rồi sao nữa?
- Con sẽ bào chữa những vụ kiện và sẽ thành công.
- Rồi sao nữa? - thánh nhân lại hỏi thêm.
- Rồi con sẽ được nổi tiếng.
- Rồi sao nữa? - thánh nhân tiếp tục vừa hỏi vừa cười.
- Rồi..., - chàng trai trả lời với một giọng hơi bối rối - Rồi con sẽ sống thoải mái, con sẽ hạnh phúc.
- Rồi sao nữa?
- À, và rồi... con sẽ chết.
- Rồi sao nữa? Rồi con sẽ làm gì khi đó là phiên tòa của chính con: người bị cáo là con, Satan là kẻ cáo con và Thiên Chúa toàn năng là vị Thẩm Phán Tối Cao của con?

Chàng trai cúi đầu, xin kiếu từ. Chàng không hề ngờ một kết thúc như thế! Từ đó trở đi, chàng suy nghĩ nhiều. Sau đó không lâu, chàng thôi học luật, và chàng dâng hiến cuộc đời để phục vụ trong một dòng tu.

Như vậy, điều chúng ta chắc chắn là cái chết. Tất cả những thành tựu ở đời như học hành bằng cấp, sự nghiệp công danh chức vụ trong xã hội sẽ tiêu tan hết, nếu ta không có Chúa thì cũng chẳng có ý nghĩa.

2. Tấm gương tận tụy và đời sống khó nghèo

Trong cuộc sống, Cha cố luôn làm việc tận tụy: từ việc coi xứ, cha giáo dạy học tiểu chủng viện Thánh Giuse Sài Gòn. Những học trò có thể ngang bướng, không nghe lời, tỏ vẻ chống đối ngỗ nghịch nhưng cha giáo luôn yêu thương dạy dỗ và sẵn sàng tha thứ cho những tật xấu lỗi phạm của các học trò.

Cha là tấm gương cho các linh mục về đời sống khó nghèo. Tuy vậy, khi ngài rời giáo xứ Xây Dựng để về nhà hưu, ngài cũng để lại cho giáo xứ một số tiền khá lớn. Cho dù cuộc sống của ngài rất khiêm tốn, giản dị, không mưu cầu gì cho mình. Ngài yêu thương người nghèo, thấy ai cần thì giúp đỡ, có khi ngài cho người ta mượn cũng chẳng trả lại cho ngài.

Ai đã từng đến thăm ngài - khi còn ở Chủng viện hay khi về giáo xứ Xây Dựng hoặc giáo xứ Nam Hải - đều biết phòng của ngài chẳng có gì ngoài đầy ắp sách vở. Một kho tàng tri thức chất đầy không chỉ trên giá sách mà còn trong tâm trí của cha giáo.

3. Nhịp sống âm thầm và bài học cho chúng ta

Cha giáo Oánh có thời gian giúp giáo xứ Tân Hòa, dạy giáo lý thời rất khó khăn. Ngài đạp chiếc xe đạp, chạy tới chạy lui từ Chủng Viện để về giúp các lớp giáo lý ở Tân Hòa. Các sơ, các anh chị giáo lý viên cũng đều là học trò của ngài. Chiều thứ Bảy, ngài về Tân Hòa dạy giáo lý; chiều Chúa Nhật lại trở về Chủng viện. Một nhịp sống rất đều đặn, không quản ngại nắng mưa, tuổi tác; lúc nào cũng âm thầm và tận tâm.

Ngày giỗ cha cố, chúng ta không chỉ nhớ đến ngài nhưng còn là học được nơi ngài sự tận tụy làm việc. Dù là giáo dân sống giữa cuộc đời này, ngay cả có những việc mình không muốn làm nhưng được giao phó thì cũng làm hết lòng, để sáng danh Chúa.

Hơn nữa chúng ta nhớ sống cho cùng đích đời, “rồi sao nữa” để mà nhắc mình để như câu nói đã cảnh tỉnh Thánh Phanxicô Xaviê: “Được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn nào được ích gì”.

Lạy Chúa, xin cho linh hồn cha cố Phanxicô Xaviê được hưởng tôn nhan Ngài xin cũng nhớ chúng con là những giáo dân, thân nhân linh tông huyết tộc của cha ở trần gian biết sống cuộc đời này luôn bình an hạnh phúc. Amen.

 Bài: Martino Lê Hoàng Vũ (TGPSG)

Top