Suy niệm Chúa nhật 18 Thường niên A: Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Chúa Kitô?

Suy niệm Chúa nhật 18 Thường niên A: Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Chúa Kitô?

Tác giả: Linh mục Edmund Power, OSB

Cao Trí biên dịch

TGPSG/Vatican News -- Nhân dịp Giáo hội cử hành Chúa nhật XVIII Thường niên, cha Edmund Power chia sẻ suy niệm về chủ đề: “Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Chúa Kitô?”

Phép lạ hóa bánh ra nhiều được cả bốn tác giả Tin Mừng thuật lại; riêng thánh Matthêu và thánh Máccô đều ghi lại hai lần. Hôm nay, chúng ta nghe trình thuật thứ nhất của thánh Matthêu về việc Chúa Giêsu hóa bánh ra nhiều nuôi năm ngàn người. Trình thuật mở đầu bằng lời: “Người thấy đám đông thì chạnh lòng thương.” Chính lòng trắc ẩn, hay tình yêu ấy, là điều tôi muốn suy niệm dưới ánh sáng của bài đọc I và bài đọc II hôm nay.

Phần kết của chương 8 thư gửi tín hữu Rôma là một trong những đoạn văn cao đẹp nhất của Tân Ước và rất đáng để suy niệm. Đoạn văn mở đầu và kết thúc bằng cùng một động từ đầy ý nghĩa: “tách ra.” Theo nghĩa đen, đây chỉ là một động từ trung tính. Nhưng khi được áp dụng vào các mối tương quan giữa con người với nhau, chúng ta nhận ra sức nặng của nó, bởi sự chia lìa luôn gắn liền với nỗi đau của mất mát. Đồng thời, trong một số trường hợp, sự chia lìa cũng có thể mang lại sự giải thoát, bởi đôi khi đó là điều cần thiết, dù thường chỉ là một giải pháp bất đắc dĩ khi chưa thể đạt tới sự hòa giải đích thực.

Thánh Phaolô xây dựng một kết cấu bao khung (inclusio) dựa trên động từ này. Câu hỏi tu từ: “Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Chúa Kitô?” được trả lời ở cuối đoạn: “Không có gì có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta.”

Giữa hai lần xuất hiện của động từ ấy là hai chuỗi liệt kê những điều tưởng chừng có thể chia cắt chúng ta. Trong chuỗi thứ nhất, thánh Phaolô nêu bảy hoàn cảnh như gian truân, khốn khổ…; trong chuỗi thứ hai, ngài liệt kê mười thực tại, bắt đầu với sự chết và sự sống. Chuỗi thứ nhất được khép lại bằng lời khẳng định dứt khoát ở câu 37: “Không.” Chuỗi thứ hai còn mạnh mẽ hơn khi từng yếu tố đều được phủ định bằng công thức “không… cũng không…”.

Nằm giữa hai chuỗi ấy là lời khẳng định then chốt: “nhờ Đấng đã yêu thương chúng ta.” Chính tình yêu của Chúa Kitô, được biểu lộ qua lòng trắc ẩn mà bài Tin Mừng hôm nay nói đến, đã xóa bỏ mọi sự chia lìa. Ngay cả cấu trúc ngữ pháp của đoạn văn cũng diễn tả điều đó: hai lần xuất hiện của động từ “tách ra” được ngăn cách bởi lời khẳng định phủ nhận mọi sự chia lìa qua mười một từ ngữ minh nhiên.

Xin được lượng thứ nếu những suy tư trên có vẻ quá tỉ mỉ đối với đoạn văn này. Tuy nhiên, sứ điệp của đoạn Kinh Thánh thì rất rõ ràng: sự kết hiệp của chúng ta với Chúa Kitô, hay việc chúng ta không bị tách rời khỏi Người, hoàn toàn là công trình của tình yêu Thiên Chúa, được nhắc đến ba lần trong bài đọc ngắn này.

Tình yêu Agape của Thiên Chúa, được biểu lộ nơi Đức Kitô, chính là nguồn mạch của lòng trắc ẩn được diễn tả trong bài Tin Mừng hôm nay. Lòng trắc ẩn ấy không dừng lại ở những cảm xúc, nhưng được thể hiện bằng hành động cụ thể là trao bánh cho người đói. Tính nhưng không của tình yêu ấy cũng được công bố trong bài đọc sách Isaia: “Hãy đến, mua rượu và sữa mà không cần tiền, không phải trả giá.”

Câu ngạn ngữ quen thuộc mang màu sắc hoài nghi: “Không có bữa ăn nào là miễn phí” đã được cả ba bài đọc của Chúa nhật XVIII Thường niên năm A phủ nhận. Thiên Chúa ban hồng ân của Người cách nhưng không; và chính chúng ta cũng được mời gọi sống tinh thần quảng đại ấy đối với tha nhân.

Top