Suy niệm Chúa Nhật 14 Thường niên năm A: Hiền lành và khiêm nhường trong lòng

Suy niệm Chúa Nhật 14 Thường niên năm A: Hiền lành và khiêm nhường trong lòng

Tác giả: Linh mục Edmund Power, OSB

Cao Trí biên dịch

TGPSG/Vatican News -- Khi Giáo Hội cử hành Chúa Nhật XIV Thường Niên, cha Edmund Power suy niệm về chủ đề: “Hiền lành và khiêm nhường trong lòng.”

Bạn có thấy khó khăn khi phó thác mình cho tình yêu Thiên Chúa không? Tin Mừng hôm nay thật đặc biệt: tôi muốn nói rằng đoạn này dường như là một phần tách biệt, ít có sự liên kết rõ ràng với những gì đi trước và những gì theo sau.

Đức Giêsu vừa khiển trách các thành miền Galilê như Côradin, Bétsaiđa và Caphácnaum vì đã không đáp lại các việc quyền năng Người thực hiện. Rồi đột nhiên, giọng điệu của Người thay đổi hoàn toàn… Như thể Người bước ra khỏi khuôn khổ của Tin Mừng và đứng trước chúng ta.

Lời mở đầu của Người là một lời cầu nguyện dâng lên Chúa Cha, theo phong cách của Tin Mừng thứ tư. Rồi, với một chuyển biến gần như không nhận ra được, lời ấy biến thành một lời mời gọi, nhưng mời gọi ai? Lời Người được cất lên như một lời triệu tập, bao trùm tất cả mọi người không trừ ai: “Tất cả những ai đang vất vả và mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Ta!” (Mt 11,28)

Còn bạn, chẳng phải đôi khi tình cờ bạn cũng thấy mình thuộc về số những người ấy hay sao? Cảm thấy được buông bỏ trong niềm tín thác - và để cho mình được nâng đỡ - chẳng phải là điều hấp dẫn hay sao?

Nếu chúng ta đến với Người, chúng ta sẽ tìm được những gì? Có lẽ là nhiều điều khác nhau.

Trước hết là mặc khải về Chúa Cha, vực thẳm của tình yêu sáng tạo mà chỉ Người Con biết trọn vẹn; nhưng Người Con sẵn lòng dẫn đưa chúng ta vào trong sự hiểu biết của Người.

Thứ hai là sự nghỉ ngơi. Trong một thế giới đầy gánh nặng và áp lực, những đòi hỏi và kỳ vọng, những sợ hãi và lo âu, đơn giản là cần sự nghỉ ngơi. Đức Giêsu dường như rất nhạy cảm với nhu cầu nghỉ ngơi của chúng ta: trong Tin Mừng theo Thánh Mác-cô, Người nói với các Tông đồ: “Anh em hãy lánh riêng ra một nơi thanh vắng và nghỉ ngơi một chút” (Mc 6,31).

Lời Thiên Chúa hôm nay có đang mời gọi chúng ta biết quan tâm hơn đến chính mình nhiều hơn không? Biết đón nhận những nhu cầu đích thực của mình và tìm sự quân bình lành mạnh?

Điều thứ ba mà Chúa ban tặng là sự hiện diện liên lỉ của Người. Người không chỉ mời gọi chúng ta “hãy học với Người”. Xem ra Người còn mời gọi chúng ta nhận ra sự hiện diện của Người.

Ba câu cuối, bắt đầu bằng “hãy đến với Ta”, được bao trùm bởi sự hiện diện của Người: ngay cả về mặt ngữ pháp, vì các đại từ nhân xưng (Ta, Tôi và của Ta) được lặp lại 7 lần, làm thấm đẫm toàn bộ bản văn bằng sự hiện diện ấy. Dù chúng ta làm gì, chúng ta cũng không làm một mình.

Có lẽ ách được nhắc đến hai lần gợi đến Thập Giá: Đức Giêsu đã nói về điều này (Mt 10,38) và sẽ còn nhắc lại (Mt 16,24).

Nhưng điều đáng chú ý ở đây là lời mời gọi đơn sơ: hãy noi gương Người trong sự hiền lành và khiêm nhường trong lòng. Liệu còn có điều gì phản văn hóa hơn thế, trong một thế giới của quyền lực chính trị, sức mạnh quân sự và sự tự khẳng định kiêu ngạo? Một lối sống như thế có thể thực sự khả thi hay không?

Chỉ có thể sống được như thế nếu chúng ta tin vào lời Thánh Phaolô trong bài đọc hai: anh em không sống theo xác thịt, nhưng sống theo Thần Khí.

Chỉ có thể sống được như thế nếu chúng ta thực sự trung thành đi theo một vị vua khiêm nhường, cưỡi trên lừa con (Dcr 9,9).

Nếu được như thế, thì có lẽ việc phó thác mình cho tình yêu Thiên Chúa cũng không còn quá khó khăn nữa.

Top