Một cộng đoàn không có nhà thờ
TGPSG -- Một câu chuyện có thật về một cộng đoàn tại giáo phận Bắc Ninh không có nhà thờ, không có đất, không có linh mục, không có hội đoàn, không có tiền... Nhưng lại có một điều là tinh thần truyền giáo.
Đức cha Giáo phận Bắc Ninh trong kỳ tĩnh tâm linh mục thường niên 2025 của Tổng Giáo phận Sài Gòn đã chia sẻ câu chuyện về một cộng đoàn như thế. Cộng đoàn này khởi đi từ một người phụ nữ chưa biết Chúa. Trong một dịp tình cờ, bà biết đến các cha dòng Chúa Cứu Thế tại Thái Hà. Từ đó, bà học đạo và được rửa tội. Bà về nói với chồng mình: "Đạo ấy hay lắm. Đạo ấy tốt lắm". Rồi bà nói chồng theo đạo với bà. Người chồng không đồng ý. Thế là bà đổi sang xin cho các con theo đạo với bà. Người chồng nói: "Bà làm sao thì làm". Bà gặp các người con, và nói với chúng: "Đạo ấy hay lắm. Đạo ấy tốt lắm". Khoảng chừng 3 tuần hay 1 tháng, tất cả các con của bà đều theo đạo và được rửa tội. Bà tiếp tục đi gặp các con rể và con dâu của bà. Bà cũng giảng đạo như vậy cho các con rể và con dâu. Một thời gian sau, tất cả con rể và con dâu của bà đều theo đạo.
Bà tiếp tục nói với người chồng: "Ông không theo đạo thì cho tôi gặp anh chị em của ông để giảng đạo". Người chồng đồng ý. Thế là bà đi gặp các anh chị em của chồng. Bà cũng nói về đạo như thế: "Đạo ấy hay lắm. Đạo ấy tốt lắm". Một thời gian sau, tất cả anh chị em của chồng theo đạo. Bà lên gặp các cha dòng Chúa Cứu Thế để trình bày chuyện của nhà mình. Các cha mời bà cùng với chồng đi đến Đất Thánh. Sau chuyến đi đó, người chồng được ơn biến đổi. Cuối cùng, người chồng cũng theo đạo.
Trong nhà bây giờ, chỉ còn mẹ chồng của bà là một Phật tử. Người con trai cả của bà mới nói với bà nội: "Bà theo đạo với chúng cháu. Bây giờ cả nhà theo đạo hết rồi." Bà nội trả lời: "Bây giờ cả nhà theo đạo hết rồi, tao mà mất, thì đứa nào lo nhang đèn cho tao". Thế là bà nội cũng theo đạo.
Bà lại tiếp tục đi gặp ông bà sui gia để giảng đạo. Sau một thời gian, cả nhà ông bà sui gia đều theo đạo, chỉ trừ ông sui gia vì ông là chánh tòa án, lại còn là trưởng của gia tộc. Ông cũng có thiện cảm với đạo nhưng còn lưỡng lự nên không theo.
Một hôm Đức cha được mời đến để ban bí tích Rửa Tội cho những người trong cộng đoàn. Trước ngày Đức cha đến, Tòa giám mục nhận được cuộc hẹn gặp mặt của một nhân vật quan chức cấp cao. Cha tổng đại diện muốn Đức cha ở nhà, vì nhân vật này rất có thế giá. Nhưng Đức cha vẫn quyết đi đến với những người tín hữu tương lai của mình, và giao việc tiếp vị khách ấy cho một cha quản hạt. Biết được chuyện ấy, ông sui gia - chánh tòa án, lên Tòa giám mục xin gặp Đức cha. Ông nói: "Con thán phục Đức cha. Để gặp được vị ấy, nhiều người chi ra cả núi tiền mà không được." Thế là ông theo đạo và được rửa tội.
Đó là câu chuyện về một cộng đoàn không có nhà thờ, không có đất, không có linh mục, không có hội đoàn... nhưng đầy lửa truyền giáo. Đây là minh chứng cho sự hoạt động mạnh mẽ của Chúa Thánh Thần trong lòng Giáo Hội, cũng là một câu chuyện để tôi nhận ra rằng “có Chúa trong đời.”
bài liên quan mới nhất
- Lễ Chúa Hiển Linh - bế mạc Năm Thánh Hy Vọng
-
Từ phương Đông chúng tôi đến bái lạy Người -
Trong đau khổ Tôi đi tìm Bình An -
Một câu Kinh Thánh 6 từ để tạo nên không khí cho năm 2026 -
Câu chuyện của chị Barbara Jane Mackle - niềm hy vọng trong bóng tối -
Ngài Gawain và thử thách của năm mới -
Người em gái đã truyền cảm hứng cho anh trở thành linh mục -
Niềm vui nhỏ trong Mùa Giáng Sinh -
Hang đá, máng cỏ và “mùi” của Mầu nhiệm Nhập thể -
Tâm tình ngày Đại Lễ Giáng Sinh
bài liên quan đọc nhiều
- Một đám cưới ngoại lệ tại Nhà Thờ Đức Bà
-
Những tâm tình bên tượng Thánh Carlo Acutis đầu tiên tại Việt Nam -
Hãy ký thác đường đời cho Chúa -
"Ngài đã có một tỷ số tuyệt vời" tại Mật nghị -
Giáo lý viên giáo xứ Tam Hải: Bốn mùa Chúa đổ hồng ân -
Người có IQ cao nhất thế giới nói về Thiên Chúa -
Nụ hôn của Chúa Giêsu: Bài học từ một cậu bé giúp lễ -
Chuyến xe định mệnh - Hành trình Đức Tin của anh Giuse Huỳnh -
Gia đình Giáo lý viên -
Thách thức của Tình yêu