Suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật: Mùa Chay bên giếng của sự thật

Suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật: Mùa Chay bên giếng của sự thật

Suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật: Mùa Chay bên giếng của sự thật

Tác giả: Viện phụ Marion Nguyen

Xuân Đại (TGPSG) biên dịch từ Vatican News

TGPSG/Vatican News -- Khi Giáo hội cử hành Chúa Nhật III Mùa Chay, Viện phụ Marion Nguyen chia sẻ suy niệm với chủ đề: “Mùa Chay bên giếng của sự thật.”

Trong Tin Mừng về người phụ nữ Samari, chính diễn tiến của cuộc đối thoại cho thấy sự kiên nhẫn của Đức Kitô khi Ngài dẫn dắt một linh hồn trở về với Thiên Chúa. Mùa Chay chính là công trình ấy.

Đức Giêsu bắt đầu bằng một lời dường như rất bình thường: “Xin cho tôi chút nước uống.” Lúc đầu, cuộc đối thoại chỉ dừng lại ở bề mặt: những câu hỏi về khác biệt sắc tộc, về giếng của Giacóp, và về cách thức múc nước. Phần lớn câu chuyện xoay quanh những điều bên ngoài tâm hồn: “Ông không có gầu… Ông lớn hơn tổ phụ Giacóp của chúng tôi sao?”

Sau đó, Người trở lại với động lực ban đầu đã đưa chị đến giếng, nhưng lần này kèm theo một lời hứa: “Ai uống nước tôi cho sẽ không bao giờ còn khát nữa.” Chị đáp lại với sự tò mò: “Thưa ông, xin cho tôi thứ nước ấy.”

Khoảnh khắc quyết định đến khi Đức Giêsu nói với chị: “Hãy đi gọi chồng chị rồi trở lại đây.”

Chị trả lời đơn sơ: “Tôi không có chồng.”

Đó là một lời nói ngắn gọn, nhưng hoàn toàn chân thật.

Ngay lúc ấy, cuộc đối thoại đổi hướng.

Đức Giêsu có thể viện dẫn lề luật hoặc trực tiếp đối diện với quá khứ của chị, nhưng Người không làm thế.

Người xác nhận sự thật nơi chị: “Chị nói đúng: ‘Tôi không có chồng.’”

Truyền thống các Giáo phụ lưu ý đến sự tiết độ phi thường này.

Đức Kitô chờ đợi dấu hiệu nhỏ bé nhất của sự chân thành và xây dựng trên đó. Một lời chân thật duy nhất của chị trở thành cánh cửa để ân sủng bước vào. Người phụ nữ cảm nhận rằng một điều sâu xa vừa xảy ra. Chị nói: “Thưa ông, tôi thấy ông là một vị ngôn sứ.” Từ đó, cuộc đối thoại được nâng lên những vấn đề thiêng liêng.

Chị hỏi về việc thờ phượng: phải thờ phượng trên núi này hay tại Giêrusalem.

Đức Giêsu nâng chị vượt lên khỏi câu hỏi về địa điểm: “Đã đến giờ, và chính là lúc này, khi những kẻ thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong Thần Khí và sự thật.”

Như thánh Augustine of Hippo suy niệm, việc thờ phượng này không còn gắn với nơi chốn hay lễ tế nghi thức, nhưng phát xuất từ trái tim, từ linh hồn nội tâm hoàn toàn hướng về Thiên Chúa.

Đồng thời, các Giáo phụ, trong đó có Theophylact of Ohrid,  nhấn mạnh rằng việc thờ phượng ấy phải chân thành: chân thật, không che đậy và đích thực.

Người phụ nữ Samari thể hiện điều đó: chị nói thật về cuộc đời mình, và chính vì sự thật ấy mà Sự Thật tự mặc khải cho chị: “Đấng ấy chính là tôi, người đang nói với chị.”

Kết thúc cuộc gặp gỡ, chị bỏ lại vò nước của mình. Các Giáo phụ nhìn thấy trong chiếc vò ấy biểu tượng của đời sống cũ: vòng lặp mệt mỏi của cơn khát và những cố gắng bất thành để thỏa mãn nó. Chị bỏ nó lại vì đã khám phá một giếng nước mới.

Linh hồn nào nói sự thật trước Đức Kitô sẽ khám phá rằng lòng thương xót đã chờ sẵn. Khi trái tim gặp gỡ lòng thương xót ấy, những chiếc bình cũ của đời sống được lặng lẽ đặt sang một bên.

Người phụ nữ ấy đi đến bờ giếng như một người Samari và đã trở về làng như một tông đồ. Mỗi Mùa Chay, Đức Kitô gặp chúng ta bên những giếng nước của riêng mình và chờ đợi một lời chân thật.

Top