Đừng sợ - khi Thiên Chúa bước vào nỗi run rẩy của con người

TGPSG -- Tin Mừng thứ Hai bát nhật Phục Sinh (Mt 28, 8-15) cho thấy: Buổi sáng Phục Sinh không khởi đầu bằng ánh sáng rực rỡ, nhưng bằng một trạng thái rất thật của con người: sợ hãi và vui mừng đan xen. Đó không phải là sự yếu đuối, mà là nơi con người chạm đến giới hạn của mình trước mầu nhiệm vượt quá trí hiểu.

Các phụ nữ ra mộ với ký ức về một cái chết, với trái tim còn nặng trĩu. Nhưng chính trong hành trình đầy vết nứt ấy, họ lại trở thành những người đầu tiên được gặp Đấng Phục Sinh.

Điều này hé mở một chân lý rất sâu: Thiên Chúa không đợi con người hoàn hảo trong đức tin mới tỏ mình ra. Ngài đến khi con người còn đang chênh vênh.

Đức Giêsu hiện ra không phải như một Đấng uy quyền để khiến họ khiếp sợ, nhưng như một Đấng rất gần: “Chào chị em!”

Một lời chào tưởng như bình thường, nhưng lại mang chiều kích thần linh. Bởi vì trong lời chào ấy, không có khoảng cách giữa Thiên Chúa và con người. Không có sự xét xử, chỉ có sự hiện diện. Không có áp lực phải hiểu, chỉ có lời mời gọi được ở lại.

Rồi Ngài nói: “Đừng sợ!” Đây không phải là mệnh lệnh buộc con người phải hết sợ ngay lập tức. Đó là một lời giải phóng: Giải phóng con người khỏi sự thống trị của nỗi sợ, khỏi việc phải kiểm soát mọi sự, khỏi nhu cầu phải hiểu hết rồi mới tin.

Nỗi sợ không biến mất ngay, nhưng nó không còn là trung tâm nữa. Trung tâm bây giờ là Đấng đang hiện diện.

Niềm vui Phục Sinh vì thế không phải là một cảm xúc bùng nổ, nhưng là một chuyển động nội tâm âm thầm: từ co rút sang mở ra, từ phòng thủ sang bước đi, từ nghi ngờ sang phó thác.

Trái lại, các thượng tế và kỳ mục lại chọn một con đường khác. Họ không thiếu thông tin, nhưng họ thiếu sự thật trong lòng. Họ không yếu đuối, nhưng họ sợ mất quyền lực. Vì thế, họ chọn bóp méo sự thật thay vì để sự thật biến đổi mình.

Ở đây, Tin Mừng đặt ra một đối nghịch rất sâu sắc:

Người yếu đuối: dám mở long, gặp Chúa, được biến đổi.

Người nắm quyền: khép long, chối bỏ sự thật, tự giam mình trong bóng tối.

Hai con đường này không chỉ là câu chuyện của quá khứ. Nó đang diễn ra mỗi ngày trong chính nội tâm chúng ta.

Có những lúc ta đứng trước một sự thật của Thiên Chúa, một lời mời gọi thay đổi, một tiếng gọi bước ra khỏi vùng an toàn. Và lúc ấy, điều quyết định không phải là ta hiểu bao nhiêu, mà là: ta có dám mở lòng hay không.

Gặp Chúa Phục Sinh không có nghĩa là cuộc đời trở nên dễ dàng, nhưng là: ta không còn bước đi một mình nữa.

Vì thế, đức tin trưởng thành không phải là khi ta không còn sợ, mà là khi: ta vẫn bước đi, dù trong lòng còn run, nhưng biết chắc rằng Ngài đang ở đó.

Cầu nguyện

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, nhiều khi con vẫn chờ đợi mình phải đủ mạnh mẽ, đủ chắc chắn, đủ thánh thiện rồi mới dám đến với Chúa. Nhưng hôm nay, con hiểu rằng: Chúa đã đến với con ngay trong sự chưa trọn vẹn ấy.

Xin cho con đừng trốn chạy nỗi sợ của mình, nhưng biết mang chính nỗi sợ đó đến trước mặt Chúa.

Xin dạy con hiểu rằng: đức tin không phải là không còn nghi ngờ, mà là vẫn bước đi, ngay cả khi còn nhiều câu hỏi chưa có lời đáp.

Lạy Chúa, giữa một thế giới nơi sự thật dễ bị bóp méo, xin giữ lòng con luôn ngay thẳng.

Đừng để con vì sợ hãi, vì lợi ích, hay vì an toàn cá nhân mà đánh đổi sự thật của Chúa trong đời mình.

Xin cho con trở thành chứng nhân của Phục Sinh, không phải bằng những lời lớn lao, nhưng bằng một đời sống bình an giữa bất an, hy vọng giữa thử thách và tin tưởng ngay cả khi chưa thấy rõ con đường.

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, xin ở lại với con không chỉ khi con mạnh mẽ, mà nhất là khi con yếu đuối. Amen.

Bài: Mai Hoa (TGPSG)

Top