Bài giảng Chúa nhật cho thiếu nhi: Chúa nhật 6 Phục sinh năm C

Bài giảng Chúa nhật cho thiếu nhi: Chúa nhật 6 Phục sinh năm C

Bài giảng Chúa nhật cho thiếu nhi: Chúa nhật 6 Phục sinh năm C

Ga 14,23-29

Thiếu nhi chúng con yêu quí,

Chúng con vừa được nghe một bài Tin Mừng nữa của Chúa Giêsu nói về luật yêu thương của Ngài.

1. Tuần trước cha đã nói với chúng con về hai tiếng yêu thương. Chắc chúng con còn nhớ những lời Chúa nói: “Người ta cứ dấu này mà nhận biết các con là môn đệ Thầy, là các con thương yêu nhau”. Khi nói như thế Chúa, thứ hỏi Chúa muốn ám chỉ điều gì chúng con? Chúa muốn nói rằng người ta có thể phân biệt được ai là người thuộc về Chúa và ai là người không thuộc về Chúa. Người thuộc về Chúa là người biết yêu thương còn người không thuộc về Chúa là những không biết đến hai tiếng yêu thương. Như vậy điều chính yếu cho thấy những người thuộc về Chúa không phải là những người có mầu da, tiếng nói hay phong tục thói quen tốt nhưng là những người có trái tim.  Có trái tim có nghĩa là những người biết yêu thương. Chúng con có thấy trên mấy cái áo người ta hay in hình trái tim không. Cha thì dụ bằng tiếng Anh nhé. T+trái tim+Việtnam. Cha đố chúng con câu đó là gì nào? Thưa là tôi yêu Việt Nam.

Và hôm nay, chúng con được nghe Chúa nói thêm: Ai yêu mến Thầy thì giữ Lời Thầy. Và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Và chúng ta sẽ đến và ở trong người ấy”. Khi nói như thế Chúa Giê-su muốn nói điều gì?

Chúa muốn bảo rằng để Chúa biết ai là người yêu mến Chúa thật và ai là người không yêu Chúa thì cứ xem người đó có giữ Lời Chúa hay không. Cũng như chúng con yêu mến Cha mẹ thì chúng con giữ lời vâng lời cha mẹ vậy. Còn yêu mến Chúa thỉ phải giữ Lời Chúa.

Ai yêu mến Thầy thì giữ Lời Thầy"  Như vậy việc giữ Lời Chúa làm cho mọi người trở thành người yêu mến Chúa. Và đây là lời hứa của Chúa dành cho những người yêu mến Chúa: "Và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Và chúng ta sẽ đến và ở trong người ấy”. Thật là những lời hứa hết sức đặc biệt và cảm động. Được Thiên Chúa yêu mến, còn gì hạnh phúc hơn. Rồi còn được Chúa đến và ở trong. Chúng con thử nghĩ xem có ai trên đời làm được điều đó không? Cha tưởng chỉ có Chúa mới có thể làm được.

2. Nhưng làm thế nào để biết được người nào yêu và người nào không yêu mến Chúa? Dễ lắm! Chúng con hãy nghe lời thánh Gioan bảo:  "Nếu ai nói: "Tôi yêu mến Thiên Chúa" mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối; vì ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì làm sao có thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy được (1Ga 4,20). Như vậy chúng con thấy yêu người là dấu chỉ (lại dấu chỉ nữa) yêu mến Thiên Chúa. Mà yêu người thì có đễ không chúng con?

Cha kể cho chúng con câu chuyện này:  Chuyện được đăng ở trên báo Tuổi trẻ ngày 28-12-2005. Tác giả kể lại câu chuyện này đặt cho nó một tựa đề là "Bà cụ lẩm cẩm"

Chuyện như sau: Ở khu tập thể nọ có rất nhiều người ở nhưng không ai lạ gì bà Ba. Mỗi sáng bà hay ngồi ở chiếc ghế đá trước cổng khu tập thể nhìn người này đưa con đi học, người khác đi chợ hoặc vội vàng đến công sở. Chiều, ai trở về cũng thấy bà vẫn ngồi chỗ ấy, bắt chuyện, hỏi thăm.

Nghe đâu trước đây bà đã từng lập gia đình. Nhưng chỉ vài năm sau người chồng bạc mệnh của bà đã mãi mãi ra đi trong một lần đánh cá ngoài khơi. Bà ở vậy từ đó đến giờ.

Nga là thư ký cho một tổng giám đốc người nước ngoài cũng ở trong khu tập thể đó. Cũng như bao người khác ở khu tập thể, Nga rất ít thời gian nên chưa bao giờ dừng lại để nói chuyện với bà. Bà có thói quen cứ mỗi lần thấy một người quen là bà luôn chào hỏi. Bà cũng rất muốn làm quen với mọi người. Có lần Bà đã muốn bắt chuyện với Nga nhưng việc đó làm Nga khó chịu và coi đó như là việc lẩm cẩm của một bà già!

Một lần kia khi Nga phải đi công tác xa, đi từ lúc trời chưa sáng. Oái oăm thay hôm đó do ngủ quên Nga vội vàng ào ra khỏi nhà mà quên khóa cửa. Gần cả ngày công tác trôi qua, Nga rụng rời tay chân khi nghĩ đến số tiền dành dụm được bấy lâu và số nữ trang cất trong tủ; rồi tivi, đầu đĩa, máy nghe nhạc...

Ruột gan Nga như lửa đốt trên đường về. Phải chi Nga biết số điện thoại của một vài người trong khu tập thể để hỏi thăm tình hình. Ờ, mà nếu biết, làm gì mình biết bụng dạ người ta...

Chiều tối vừa về tới nhà, Nga vội vàng lao vào nhà. Một bóng người nhỏ nhắn ngồi trước băng đá: đó là bà Ba. Thấy Nga, bà nói gì đó nhưng... mặc kệ, Nga vờ như không nghe thấy. Lúc này đây mớ tài sản của Nga trong nhà có còn hay không mới là điều quan trọng nhất.

Nga sững người đứng nhìn căn phòng đã khóa chặt cửa của mình, ghé mắt lại gần, xem kỹ: căn phòng được khóa bằng một ổ khóa lạ. Chưa biết thế nào thì bà Ba lom khom bước tới, trên tay cầm chìa khóa đưa cho Nga. Thì ra sáng dậy bà không thấy Nga đâu mà cửa lại mở toang. Biết Nga quên khóa cửa nên bà đã dùng khóa của mình khóa lại giúp. Bà ngồi đợi Nga đến khuya vì sợ cô về không vào được nhà.

Đêm đó Nga như thức trắng nghĩ về một bài học về sự quan tâm, chia sẻ trong cuộc sống - bài học từ một bà cụ “lẩm cẩm và lạc hậu” như cô đã từng nghĩ.

Đây có phải là yêu thương không chúng con? 

Yêu thương là đừng để mình trở thành một người xa lạ, vô tâm, vô cảm với những người chung quanh mình. Nhưng hãy trở thành những người có trái tim rộng mở, biết chạnh lòng thương xót, biết chia sẻ, phục vụ. Cha nhớ có lần nhà Bác học Albert Einstein đã nói: "Một cuộc sống vì một cuộc sống khác mới là một cuộc sống xứng đáng."

Còn mẹ thánh Têrêsa thì bảo: "Bạn hãy là biểu lộ lòng nhân ái của Thiên Chúa ra ngay  trên nét mặt, trong ánh mắt, trong nụ cười và cả trong những lời chào nồng nhiệt của mình."

Cha chúc chúng con làm được như thế. Amen.

bài liên quan mới nhất

bài liên quan đọc nhiều

Top