Chúa nhật 4 Thường niên năm A (Mt 5,1-12a)

Chúa nhật 4 Thường niên năm A (Mt 5,1-12a)

Chúa nhật 4 Thường niên năm A (Mt 5,1-12a)

Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó.

Bài đọc 1: Xp 2,3; 3,12-13

Ta sẽ cho sót lại giữa ngươi một dân nghèo hèn và bé nhỏ.

Bài trích sách ngôn sứ Xô-phô-ni-a.

23Hỡi tất cả những ai nghèo hèn trong xứ sở,
những kẻ thi hành mệnh lệnh của Đức Chúa,
anh em hãy tìm kiếm Người;
hãy tìm sự công chính, hãy tìm đức khiêm nhường
thì may ra anh em sẽ được che chở
trong ngày thịnh nộ của Đức Chúa.

312Ta sẽ cho sót lại giữa ngươi một dân nghèo hèn và bé nhỏ;
chúng sẽ tìm nương ẩn nơi danh Đức Chúa.

13Số dân Ít-ra-en còn sót lại
sẽ không làm chuyện tàn ác bất công,
cũng không ăn gian nói dối
và miệng lưỡi chúng sẽ không còn phỉnh gạt.
Nhưng chúng sẽ được chăn dắt và nghỉ ngơi
mà không còn bị ai làm cho khiếp sợ.

Đáp ca: Tv 145,6b-7a.7b-8.9-10 (Đ. Mt 5,3) 

Đ.Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,
vì Nước Trời là của họ.

6bChúa là Đấng giữ lòng trung tín mãi muôn đời,7axử công minh cho người bị áp bức,
ban lương thực cho kẻ đói ăn.

Đ.Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,
vì Nước Trời là của họ.

7bChúa giải phóng những ai tù tội,8Chúa mở mắt cho kẻ mù loà.
Chúa cho kẻ bị dìm xuống đứng thẳng lên,
Chúa yêu chuộng những người công chính.

Đ.Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,
vì Nước Trời là của họ.

9Chúa phù trợ những khách ngoại kiều,
Người nâng đỡ cô nhi quả phụ,
nhưng phá vỡ mưu đồ bọn ác nhân.
10Chúa nắm giữ vương quyền muôn muôn thuở,
Xi-on hỡi, Chúa Trời ngươi hiển trị ngàn đời.

Đ.Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,
vì Nước Trời là của họ.

Bài đọc 2: 1 Cr 1,26-31

Những gì thế gian cho là yếu kém, thì Thiên Chúa đã chọn.

Bài trích thư thứ nhất của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô.

26 Thưa anh em, anh em thử nghĩ lại xem: khi anh em được Chúa kêu gọi, thì trong anh em đâu có mấy kẻ khôn ngoan trước mặt người đời, đâu có mấy người quyền thế, mấy người quý phái. 27 Song những gì thế gian cho là điên dại, thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ khôn ngoan, và những gì thế gian cho là yếu kém, thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ hùng mạnh; 28 những gì thế gian cho là hèn mạt không đáng kể, là không có, thì Thiên Chúa đã chọn để huỷ diệt những gì hiện có, 29 hầu không một phàm nhân nào dám tự phụ trước mặt Người. 30 Phần anh em, chính nhờ Thiên Chúa mà anh em được hiện hữu trong Đức Ki-tô Giê-su, Đấng đã trở nên sự khôn ngoan của chúng ta, sự khôn ngoan phát xuất từ Thiên Chúa, Đấng đã làm cho anh em trở nên công chính, đã thánh hoá và cứu chuộc anh em, 31 hợp như lời đã chép rằng: Ai tự hào thì hãy tự hào trong Chúa.

Tin mừng: Mt 5,1-12a

1 Khi ấy, thấy đám đông, Đức Giê-su lên núi. Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên. 2 Người lên tiếng dạy họ rằng:

3 “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,
vì Nước Trời là của họ.

4 Phúc thay ai hiền lành,
vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp.

5 Phúc thay ai sầu khổ,
vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.

6 Phúc thay ai khát khao nên người công chính,
vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng.

7 Phúc thay ai xót thương người,
vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.

8 Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch,
vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.

9 Phúc thay ai xây dựng hoà bình,
vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.

10 Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính,
vì Nước Trời là của họ.

11 Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại
và vu khống đủ điều xấu xa.

12a Anh em hãy vui mừng hớn hở,
vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao.”

Giáo lý cho bài giảng Chúa nhật 4 Thường niên năm A

WHĐ (27/01/2026) - Để hỗ trợ các nhà giảng thuyết thuận tiện hơn trong việc thêm giáo lý vào bài giảng, Ban Biên tập xin được trích dẫn những điểm giáo lý phù hợp với các bài đọc Kinh Thánh của lễ Chúa nhật 4 Thường niên năm A theo sự theo hướng dẫn của Bộ Phụng tự và Kỷ luật các Bí tích.

Số 459, 520-521: Chúa Giêsu là mẫu mực của các mối phúc cho các môn đệ

Số 1716-1724: Lời mời gọi đến hưởng vinh phúc

Số 64, 716: Số sót những người nghèo và khiêm nhu ấp ủ niềm hy vọng về Đấng Messia

Bài Ðọc I: Xp 2, 3; 3, 12-13

Bài Ðọc II: 1 Cr 1, 26-31

Phúc Âm: Mt 5, 1-12a

Số 459, 520-521: Chúa Giêsu là mẫu mực của các mối phúc cho các môn đệ

Số 459. Ngôi Lời đã làm người để trở thành gương mẫu thánh thiện cho chúng ta. “Anh em hãy mang lấy ách của tôi và hãy học với tôi…” (Mt 11,29). “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy” (Ga l4,6). Và trên núi Hiển Dung, Chúa Cha đã truyền: “Hãy vâng nghe lời Người” (Mc 9,7)[1]. Người đúng là gương mẫu của các mối phúc thật và là chuẩn mực của Luật mới: “Anh em hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga l5,l2). Tình yêu này đòi hỏi người ta thật sự hiến thân để đi theo Người[2].

Số 520. Trong cả cuộc đời của Người, Chúa Giêsu tỏ mình là mẫu mực của chúng ta[3]: chính Người là “con người hoàn hảo”[4], Người mời gọi chúng ta trở nên môn đệ của Người và bước đi theo Người; qua việc tự hạ của Người, Người ban cho chúng ta một gương mẫu để bắt chước[5]; qua việc cầu nguyện của Người, Người lôi kéo chúng ta cầu nguyện[6]; qua sự nghèo khó của Người, Người kêu gọi chúng ta tự nguyện chấp nhận sự thiếu thốn và những cơn bách hại[7].

Số 521. Tất cả những gì chính Người đã sống, Đức Kitô làm cho chúng ta được sống những điều đó trong Người, và Người sống những điều đó trong chúng ta. “Khi nhập thể, Con Thiên Chúa một cách nào đó đã nên một với mọi người”[8]. Chúng ta được kêu gọi nên một với Người; chính Người làm cho chúng ta, với tư cách là những chi thể của Thân Thể Người, được hiệp thông với những gì Người đã sống trong thân thể Người vì chúng ta và nên như mẫu mực cho chúng ta:

Chúng ta phải tiếp nối và hoàn thành nơi bản thân chúng ta các giai đoạn của cuộc đời Chúa Giêsu và các mầu nhiệm của Người, và thường xuyên cầu xin… để Người hoàn tất và kiện toàn những điều ấy trong chúng ta và trong toàn thể Hội Thánh Người…. Vì Con Thiên Chúa có ý truyền thông, mở rộng và tiếp tục các mầu nhiệm của Người trong chúng ta và trong toàn thể Hội Thánh Người,… hoặc bằng các ân sủng Người quyết định ban cho chúng ta hoặc bằng những hiệu quả Người muốn thực hiện nơi chúng ta qua các mầu nhiệm ấy. Bằng cách này, Người muốn hoàn tất các mầu nhiệm của Người trong chúng ta[9].

 Số 1716-1724: Lời mời gọi đến hưởng vinh phúc

Số 1716. Các mối phúc là trung tâm lời rao giảng của Chúa Giêsu. Việc công bố các mối phúc là lặp lại các lời hứa đã được ban cho dân Chúa chọn khởi từ tổ phụ Abraham. Các mối phúc kiện toàn các lời hứa này, bằng cách không còn chỉ hướng đến việc thừa hưởng một mảnh đất nữa, nhưng là hướng đến Nước Trời:

“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,
vì Nước Trời là của họ.

Phúc thay ai hiền lành,
vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp.

Phúc thay ai sầu khổ,
vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.

Phúc thay ai khát khao nên người công chính,
vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thỏa lòng.

Phúc thay ai xót thương người,
vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.

Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch,
vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.

Phúc thay ai xây dựng hoà bình,
vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.

Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính,
vì Nước Trời là của họ.

Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả,
bách hại và vu khống đủ điều xấu xa.
Anh em hãy vui mừng hớn hở,
vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao” (Mt 5,3-12).

Số 1717. Các mối phúc phác hoạ dung mạo của Chúa Giêsu Kitô và mô tả tình yêu của Người; chúng diễn tả ơn gọi của các tín hữu, những người được đồng phận trong vinh quang của cuộc khổ nạn và sự phục sinh của Người; chúng minh hoạ những hành động và thái độ đặc trưng của đời sống Kitô giáo; chúng là những lời hứa nghịch lý, nâng đỡ niềm hy vọng trong những lúc gian truân; chúng loan báo cho các môn đệ những phúc lành và ân thưởng đã được quyết định tuy còn ẩn khuất; chúng đã được khởi đầu trong đời sống của Đức Trinh Nữ Maria và của tất cả các Thánh.

Số 1718. Các mối phúc đáp ứng khao khát tự nhiên là được hạnh phúc. Khao khát này có nguồn gốc thần linh; Thiên Chúa đã đặt niềm khao khát đó trong trái tim con người để lôi kéo họ đến với Ngài, Đấng duy nhất có thể làm thỏa mãn sự khao khát này:

“Chắc chắn mọi người chúng ta đều muốn sống hạnh phúc; và trong dòng giống loài người, không ai không đồng ý với điều này, cả trước khi nó được phát biểu cách rõ ràng”[10].

“Lạy Chúa, con phải tìm Chúa thế nào? Quả thật, khi con tìm Chúa là Thiên Chúa của con, là con tìm đời sống hạnh phúc. Con muốn tìm Chúa, để linh hồn con được sống. Vì thân xác con sống nhờ linh hồn con và linh hồn con sống nhờ Chúa”[11].

“Chỉ có Thiên Chúa mới làm no thoả”[12].

Số 1719. Các mối phúc cho thấy mục tiêu của sự hiện hữu nhân linh, mục đích tối hậu của các hành vi nhân linh: Thiên Chúa kêu gọi chúng ta đến hưởng vinh phúc riêng của Ngài. Ơn gọi này được gửi cho từng người một cách cá vị, nhưng cũng cho toàn thể Hội Thánh, là dân mới của những người đón nhận lời hứa và sống trong lòng tin vào lời hứa đó.

Số 1720. Tân Ước dùng nhiều kiểu nói để diễn tả vinh phúc mà Thiên Chúa kêu gọi con người đến hưởng: sự ngự đến của Nước Thiên Chúa[13]; sự nhìn thấy Thiên Chúa: “Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa” (Mt 5,8)[14]; vào hưởng niềm vui của Chúa[15]; vào chốn yên nghỉ của Thiên Chúa[16]:

“Ở đó chúng ta sẽ yên nghỉ và chiêm ngắm, chúng ta sẽ chiêm ngắm và yêu mến, chúng ta sẽ yêu mến và ca ngợi. Đó sẽ là cùng đích vô tận. Vậy chúng ta còn có cùng đích nào khác, nếu không phải là đạt tới Nước vô cùng vô tận?”[17]

Số 1721. Thiên Chúa đã đặt chúng ta ở trần gian để chúng ta nhận biết Ngài, phục vụ Ngài và yêu mến Ngài để như vậy chúng ta đạt tới thiên đàng. Vinh phúc làm cho chúng ta “được thông phần bản tính Thiên Chúa” (2 Pr 1,4) và sự sống muôn đời[18]. Với vinh phúc này, con người bước vào vinh quang của Đức Kitô[19] và vào vui hưởng sự sống của Chúa Ba Ngôi.

Số 1722. Vinh phúc như vậy vượt quá sự hiểu biết và sức lực riêng của con người. Vinh phúc đó được ban do hồng ân nhưng không của Thiên Chúa. Vì vậy, nó được gọi là siêu nhiên, cũng như ân sủng chuẩn bị con người vào vui hưởng Thiên Chúa.

“‘Phúc thay những người có trái tim trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa’. Nhưng vì sự cao cả và vinh quang khôn tả của Ngài, nên ‘không ai trông thấy Ngài mà còn sống được’, tuy nhiên, Chúa Cha, Đấng không thể đạt thấu, do tình yêu và lòng nhân hậu của Ngài, và bởi vì Ngài có thể làm được mọi sự, cũng đã ban cho những ai yêu mến Ngài điều này, là được nhìn thấy Ngài: vì ‘những gì đối với loài người là không thể được, thì đối với Thiên Chúa lại là có thể’”[20].

Số 1723. Vinh phúc được hứa ban đặt chúng ta trước những lựa chọn luân lý có tính quyết định. Vinh phúc đó mời gọi chúng ta thanh luyện trái tim khỏi những bản năng xấu và tìm kiếm tình yêu của Thiên Chúa trên hết mọi sự. Nó dạy chúng ta biết rằng hạnh phúc thật không cốt tại của cải trần thế hoặc tiện nghi, cũng không phải trong vinh quang nhân loại hay quyền lực, cũng không phải trong công trình nhân loại nào, cho dù là hữu ích, như khoa học, kỹ thuật và nghệ thuật, cũng không ở trong bất cứ tạo vật nào, nhưng duy chỉ ở nơi Thiên Chúa, là nguồn mạch mọi điều thiện hảo và mọi tình yêu:

“Ngày nay, giàu sang là vị thần vĩ đại; nhiều người, hàng lớp người tự nguyện sùng bái vị thần này. Họ đo lường hạnh phúc bằng tài sản; họ đo lường cả sự đáng kính cũng bằng tài sản.... Điều đó phát sinh do sự xác tín của chúng ta … theo đó thì có tiền thì mọi sự đều có thể. Vì vậy giàu sang là một trong những ngẫu tượng của thời đại ngày nay, và danh tiếng là một ngẫu tượng khác…. Danh tiếng, được người ta biết đến, có tiếng tăm ở trần gian, đưa đến chỗ chính danh tiếng được coi là điều thiện hảo, là điều thiện hảo cao cả, là đối tượng cho người ta kính trọng… Đó có thể được gọi là sự nổi tiếng trên báo chí”[21].

Số 1724. Mười Điều Răn, Bài giảng trên núi và giáo lý của các Tông Đồ mô tả cho chúng ta những con đường dẫn đến Nước Trời. Chúng ta tiến từng bước trên những con đường này qua những hành vi hằng ngày, được nâng đỡ bởi ân sủng của Chúa Thánh Thần. Được sinh sôi nảy nở bằng lời Đức Kitô, chúng ta từ từ mang lại hoa trái trong Hội Thánh để tôn vinh Thiên Chúa[22].

 Số 64, 716: Số sót những người nghèo và khiêm nhu ấp ủ niềm hy vọng về Đấng Messia

Số 64. Qua các tiên tri, Thiên Chúa đào tạo dân Ngài trong niềm hy vọng ơn cứu độ, trong sự mong đợi Giao ước mới và vĩnh cửu dành cho tất cả mọi người[23], Giao ước đó sẽ được ghi khắc trong các trái tim[24]. Các Tiên tri loan báo ơn cứu chuộc triệt để cho dân của Thiên Chúa, ơn thanh tẩy khỏi mọi bất trung của họ[25], và ơn cứu độ ấy sẽ bao gồm tất cả các dân tộc[26]. Đặc biệt những người nghèo khó và khiêm nhu của Chúa[27] sẽ ấp ủ niềm hy vọng này. Những phụ nữ thánh thiện như các bà Sara, Rêbecca, Rachel, Miryam, Đêbora, Anna, Juđitha và Esther, đã gìn giữ cho niềm hy vọng cứu độ ấy của Israel luôn sống động. Hình ảnh tinh tuyền nhất của niềm hy vọng này là Đức Maria[28].

Số 716. Đoàn dân “của những người nghèo”[29], những người khiêm nhu và hiền lành, hoàn toàn phó thác cho kế hoạch bí nhiệm của Thiên Chúa của mình, những người mong chờ công lý không bởi người ta nhưng bởi Đấng Messia, đoàn dân ấy cuối cùng là công trình cao cả mà âm thầm của Chúa Thánh Thần, trải suốt thời gian của các Lời hứa, để chuẩn bị cho cuộc Ngự đến của Đức Kitô. Phẩm chất tâm hồn của những người đó, đã được thanh tẩy và soi sáng bởi Thần Khí, được diễn tả trong các Thánh vịnh. Nơi những ngươi nghèo này, Thần Khí chuẩn bị cho Chúa “một dân hoàn hảo”[30].

 

 

Suy niệm (TGM Giuse Nguyễn Năng)

Suy niệm: Mở đầu bài giảng trên núi, Ðức Giêsu tuyên bố những điều kỳ lạ. Những điều người đời cho là mối hại thì Ngài lại bảo là mối phúc. Nghèo khó, ưu phiền, bị bách hại... Những điều người đời trốn tránh thì Ðức Giêsu lại ca tụng. Ðức Giêsu loan báo một số điều mà người đời khó chấp nhận. Phải chăng Ðức Giêsu chủ trương phản tiến bộ? Phải chăng giáo thuyết của Ðức Giêsu đề cao thụ động, an phận? Chúng ta hãy xin Thánh Thần của Ðức Giêsu giúp chúng ta hiểu được ý nghĩa của sứ điệp.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Thánh Thần, xin hãy đến soi sáng cho chúng con hiểu được giáo huấn của Ðức Giêsu trong đoạn Tin Mừng này. Ðức Giêsu, Ngài là Thiên Chúa với tất cả uy quyền tuyệt đối. Tại sao Ngài lại trở nên nghèo hèn như chúng con? Ðức Giêsu suốt một đời chỉ biết dạy dỗ, giúp đỡ những người đau khổ, bệnh tật. Ngài có tội gì mà tại sao bị kết án tử hình?

Nhưng chính nhờ cái chết của Ðức Giêsu mà chúng con được ơn cứu độ. Vâng, lạy Chúa, giờ đây chúng con hiểu được phần nào ý nghĩa của cái nghèo, cái khổ. Nghèo khổ tự nó không phải là mối phúc, nhưng nếu là dấu chứng của một tình yêu vị tha, thì nó sáng chói và trở nên vô giá. Lạy Ðức Giêsu, xin hãy dạy con biết yêu như Chúa yêu. Amen.

Ghi nhớ: “Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó”.

 

Suy niệm (Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ)

PHẦN THƯỞNG LỚN LAO TRÊN TRỜI

Sống ở đời, tự nhiên ai cũng đi tìm hạnh phúc.

Chẳng ai muốn gặp tai họa.

Chữ phúc hay được treo trong nhà vào ngày Tết.

Nó thường để chỉ những điều tốt lành, vui vẻ, may mắn,

những điều mà con người ai cũng ước mơ.

Người Do-thái cũng coi trọng chữ phúc.

Trong Cựu Ước, ta thấy có khá nhiều câu: “Phúc thay…”

Nói chung, ai sống trung tín theo luật Chúa

và sống tử tế, quảng đại với tha nhân,

người ấy sẽ được hưởng phúc lành Chúa ban.

Phúc ấy bao gồm mọi điều con người mơ ước,

như sống lâu, phú quý, đông con nhiều cháu…

Nhưng bình an là phúc lớn mà người Do-thái ước mong.

Bình an bao gồm mọi ơn phúc Chúa ban cho con người.

Đức Giêsu đi rao giảng lúc Ngài trên ba mươi tuổi.

Ngài đã kêu gọi một số môn đệ đi theo.

Tin mừng mà Ngài rao giảng đó là:

“Anh em hãy hối cải, vì Nước Trời đã đến gần” (Mt 4,17).

Vì Nước Trời đã đến gần rồi, nên cần hối cải,

cần sống một đời sống mới, phù hợp với Nước Chúa.

Đức Giêsu đã lên núi, ngồi xuống như một vị Thầy,

và giảng cho các môn đệ Bài giảng đầu tiên.

Ngài bắt đầu Bài giảng bằng các Mối Phúc,

và Ngài muốn các môn đệ sống các Mối Phúc đó.

Khi nghe Thầy Giêsu nói về các Mối Phúc

ta không thấy Thầy hứa ban cho các môn đệ

của cải trần gian hay những gì loài người coi trọng.

Ngài chỉ hứa làm cho mối dây giữa họ với Thiên Chúa

trở nên thân thiết hơn, và bền chặt hơn.

Thiên Chúa sẽ ủi an những ai sầu khổ,

thỏa mãn những ai khao khát thực thi thánh ý.

Thiên Chúa sẽ xót thương những ai biết xót thương,

và gọi là con những ai xây dựng hòa bình.

Thiên Chúa không cho họ những phúc lộc chóng qua.

Ngài cho họ hưởng nếm Nước Trời ngay từ đời này.

Ngay từ bây giờ, “Nước Trời là của họ” (Mt 5,3.10).

Thiên Chúa không thưởng vật chất ở đời này.

Ngài dành cho họ phần thưởng trên trời (Mt 5,12a).

Các Mối Phúc là con đường Chúa Giêsu đã đi.

Ngài đã nếm sự khó nghèo khi không có chỗ tựa đầu,

khi có lúc thèm ăn một trái vả cho đỡ đói.

Ngài đã trải qua cơn sầu khổ trong Vườn Dầu,

chịu sỉ vả và vu khống đủ điều xấu xa,

cuối cùng chấp nhận cái chết của người bị bách hại.

Chúa Giêsu đã sống hiền lành

trước khi mời ta học sự hiền lành nơi trái tim Ngài.

Trái tim ấy cũng là trái tim trong ngần,

luôn thấy Thiên Chúa và luôn phản chiếu Thiên Chúa.

Trái tim không bị trói buộc bởi những toan tính vị kỷ,

chỉ khao khát làm trọn ý Thiên Chúa.

Trái tim thương xót khi nhìn đến tội nhân, bệnh nhân,

khi thấy đám đông bơ vơ lạc lõng.

Qua cái chết và phục sinh, Ngài đã để lại bình an.

Máu Ngài hòa giải con người với nhau và với Thiên Chúa.

Sống các Mối Phúc là con đường nên thánh của kitô hữu.

Không thể sống nếu không dám liều.

Sống nghèo khó, sống hiền lành, sống trong sạch,

sống công chính đến nỗi chịu bách hại,

thật không dễ sống như thế giữa cuộc đời này.

Sống Mối Phúc không phải là êm ái đi trên cỏ xanh,

xin cho con thấy mình hạnh phúc giữa bao thách đố.

LỜI NGUYỆN

Lạy Chúa Giêsu,

Trong Bài Giảng trên núi,

Chúa đã dạy con những Mối Phúc của Chúa.

Xin cho con biết sống những mối phúc khác trong Tin mừng.

Xin cho con có phúc như Mẹ Maria,

người đã cưu mang và sinh ra Chúa,

người đã tin Thiên Chúa sẽ thực hiện lời Ngài phán dạy.

Xin cho con hưởng mối phúc của Tôma,

người không thấy mà tin,

hưởng mối phúc của anh đầy tớ

khi chủ về bất ngờ còn thấy tỉnh thức.

Xin cho con có phúc vì đã phục vụ Chúa

nơi người đói khát, trần trụi, yếu đau,

có phúc vì dám cúi xuống rửa chân

cho những người anh em bé nhỏ.

Xin cho con có phúc như Phêrô,

vì được Chúa Cha mặc khải,

có phúc như các tín hữu sơ khai,

dám chịu khổ vì sống công chính, hay chịu sỉ nhục vì Chúa.

Cuối cùng, xin cho con hiểu rằng

vì cho thì có phúc hơn là nhận,

nên mỗi lần con trao đi để người khác hạnh phúc,

con lại thấy Chúa tặng một mối phúc mới cho con.

Top