Lễ Chúa Giêsu chịu phép Rửa năm A (Mt 3,13-17)
“Khi Chúa Giêsu đã chịu phép rửa
và đang cầu nguyện thì trời mở ra”.
Bài Ðọc I: Is 42, 1-4. 6-7
“Này là tôi tớ Ta, Ta hài lòng về người”.
Trích sách Tiên tri Isaia.
Ðây là lời Chúa phán: “Này là tôi tớ Ta mà Ta nâng đỡ, là người Ta chọn, Ta hài lòng về người. Ta ban Thần trí Ta trên người. Người sẽ xét xử chư dân. Người sẽ không lớn tiếng, không thiên vị ai; không ai nghe tiếng người ở công trường. Người không bẻ gẫy cây lau bị giập, không dập tắt tim đèn còn khói. Người trung thành đem lại lẽ công bình. Người sẽ không buồn phiền, không nao núng, chỉ lo đặt công lý trên địa cầu, vì trăm đảo mong đợi lề luật người.
Ta là Chúa, Ta đã gọi con trong công lý, đã cầm lấy tay con, đã gìn giữ con, đã đặt con thành giao ước của dân, và nên ánh sáng của chư dân, để con mở mắt cho người mù, đưa ra khỏi tù những người bị xiềng xích, đưa ra khỏi ngục những người ngồi trong tối tăm”.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 28, 1a và 2. 3ac-4. 3b và 9b-10
Ðáp: Chúa sẽ chúc phúc cho dân Người trong cảnh thái bình (c. 11b).
Xướng: Các con cái Thiên Chúa hãy dâng kính Chúa, hãy dâng kính Chúa vinh quang xứng với danh Người; hãy mang lễ phục thánh để thờ lạy Chúa.
Xướng: Tiếng Chúa vang dội trên mặt nước, Chúa ngự trên muôn ngàn sóng nước. Tiếng Chúa phán ra trong uy quyền, tiếng Chúa phán ra trong oai vệ.
Xướng: Thiên Chúa oai nghiêm làm cho sấm sét nổ ran, và trong thánh đài của Chúa, mọi người kêu lên: Vinh quang! Chúa ngự trị trong cơn hồng thuỷ, và Chúa làm vua ngự trị tới muôn đời.
Bài Ðọc II: Cv 10, 34-38
“Chúa dùng Thánh Thần mà xức dầu tấn phong cho Người”.
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Trong những ngày ấy, Phêrô mở miệng nói rằng: “Quả thật, tôi nghiệm biết rằng Thiên Chúa không thiên tư tây vị, nhưng ở bất cứ xứ nào, ai kính sợ Người và thực hành sự công chính, đều được Người đón nhận. Thiên Chúa đã sai Lời Người đến cùng con cái Israel, loan tin bình an, nhờ Chúa Giêsu Kitô là Chúa muôn loài. Như anh em biết, điều đã xảy ra trong toàn cõi Giuđa, khởi đầu từ Galilêa, sau khi Gioan đã rao giảng phép rửa: ấy là Chúa Giêsu thành Nadarét. Thiên Chúa đã dùng Thánh Thần và quyền năng mà xức dầu tấn phong cho Người. Người đi qua mọi nơi, ban bố ơn lành và chữa mọi người bị quỷ ám, bởi vì Thiên Chúa ở với Người”.
Ðó là lời Chúa.
Tin mừng: Mt 3, 13-17
13 Bấy giờ, Chúa Giê-su từ miền Ga-li-lê đến sông Gio-đan, gặp ông Gio-an để xin ông làm phép rửa cho mình.
14 Nhưng ông một mực can Người và nói: “Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi!”
15 Nhưng Chúa Giê-su trả lời: “Bây giờ cứ thế đã. Vì chúng ta nên làm như vậy để giữ trọn đức công chính”. Bấy giờ ông Gio-an mới chiều theo ý Người.
16 Khi Chúa Giê-su chịu phép rửa xong, vừa ở dưới nước lên, thì các tầng trời mở ra. Người thấy Thần Khí Thiên Chúa đáp xuống như chim bồ câu và ngự trên Người.
17 Và có tiếng từ trời phán: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người”.
Bài giảng Đức Thánh Cha - Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa năm A
Đức Phanxicô, Huấn dụ lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa năm A (12/01/2014) - Trời mở ra
Đức Bênêđictô XVI, Bài giảng lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa năm A (13/01/2008) - Mầu nhiệm sự sống
Suy niệm (TGM Giuse Nguyễn Năng)
Sứ điệp: Chúa Giêsu chịu phép rửa của Thánh Gioan Tiền Hô không phải vì Ngài có tội, nhưng vì muốn nêu gương sống khiêm hạ liên đới với tội lỗi loài người. Ngài cũng tỏ cho ta về mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi, và Ngài thánh hóa nước để thiết lập Bí tích Rửa tội.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, người ta hàng hàng lớp lớp kéo đến với Thánh Gioan Tiền Hô để bày tỏ lòng sám hối. Con thấy thật dễ hiểu, vì người ta tội lỗi. Nhưng chính Chúa cũng đến lãnh phép rửa ở đó. Sao thế, lạy Chúa ? Nhờ Giáo Hội hướng dẫn giải thích, con rất xúc động. Chúa là Đấng thánh thiện và cao cả vô cùng, thế mà còn hạ mình mang lấy tội lỗi chúng con. Còn con thì hằng muốn cho mình nổi danh. Con đầy tội lỗi, thế mà lắm lúc ngại ngùng đi xưng tội. Con thích người ta đề cao con. Con thích người ta để con làm những việc quan trọng hoặc chức vụ lớn lao. Con dễ mất lòng khi không toại ý mong muốn.
Chúa đến lãnh nhận phép rửa để làm gương cho con một lối sống. Con là con Chúa Cha, là em Chúa. Con xin học nơi Chúa. Con muốn sống khiêm hạ như Chúa, nhưng con thấy nơi mình có những tâm tình tự kiêu tự mãn. Xin Chúa giúp con. Con xin hiến dâng toàn thể con người con, nhất là những yếu đuối để Chúa sửa đổi và thánh hóa con. Con muốn thuộc trọn về Chúa.
Lạy Chúa Giêsu, khi Chúa chịu phép rửa tại sông Giođan, Ba Ngôi Thiên Chúa đã hiện diện và tỏ cho nhân loại biết mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi. Xin Chúa Ba Ngôi luôn hiện diện trong tâm hồn con, để con được cảm nhận tình thương của Chúa Cha, đón nhận ơn cứu độ của Chúa Con và được thánh hóa nhờ Chúa Thánh Thần. Xin giúp con biết sống bí tích Rửa Tội bằng cách luôn giữ tâm hồn mình trong sáng. Amen.
Ghi nhớ: “Khi Chúa Giêsu đã chịu phép rửa và đang cầu nguyện thì trời mở ra”.
Suy niệm (Lm Ignatio Hồ Văn Xuân)
-
- CHIA SẺ LỜI CHÚA
* Chúa nhật hôm nay Giáo Hội cử hành lễ Chúa Giê-su chịu phép rửa. Đây là một biến cố quan trọng nhắc lại bí tích Thánh Tẩy của mỗi người chúng ta. Có thể chúng ta không hiểu rõ hết ý nghĩa của một sự kiện xem ra quá đơn giản này (một nghi thức đơn giản với việc đổ nước lên đầu), nhưng có một ý nghĩa rất sâu xa.
Việc Chúa Giê-su chịu phép rửa khiến chúng ta rất đỗi ngạc nhiên. Đàng khác, ông Gio-an cũng hết sức ngỡ ngàng khi thấy Chúa Giê-su đến xin ông làm phép rửa cho Người. Ông hiểu rằng Chúa Giê-su là “Chiên Thiên Chúa” không tì vết, sẵn sàng chịu sát tế, vì thế Chúa Giê-su đâu cần chịu phép rửa để tỏ lòng thống hối. Cho nên ông nói : “Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi.”
Chúa Giê-su hiểu rằng Người cần chịu phép rửa để giữ trọn đức công chính. Người nói với ông Gio-an Tẩy Giả : “Bây giờ cứ thế đã, vì chúng ta nên làm như vậy để giữ trọn đức công chính.” Câu này xem ra khó hiểu đối với chúng ta. Câu nói “để giữ trọn đức công chính” có nghĩa gì ? Chúng ta không rõ lắm mối liên hệ giữa phép rửa của Chúa Giê-su và sự công chính ?
Thật ra, trong Kinh Thánh, câu này có ý nghĩa rộng hơn nhiều. Thánh Phao-lô cho chúng ta hiểu rằng Thiên Chúa là “Đấng Công Chính” vì Người làm cho trở nên công chính những ai tin vào Người (x. Rm 3,22-31). Chúa Giê-su đến làm lan toả sự công chính của Thiên Chúa, làm cho những ai tin trở nên công chính. Để đạt được mục tiêu này, Chúa Giê-su đồng hoá với những kẻ tội lỗi và xin ông Gio-an làm phép rửa, mặc dầu Người hoàn toàn vô tội, phải chịu đau khổ để cho người có tội nên công chính và như thế là hoàn tất sự công chính. Đó là một mầu nhiệm tình yêu, mầu nhiệm liên đới nhờ tình yêu.
Chúa Giê-su liên đới với chúng ta, những kẻ tội lỗi, để mở ra cho chúng ta con đường công chính, con đường thánh thiện.
- Phép rửa là một nghi thức có giá trị tượng trưng rất cao. Trong Kinh Thánh, nước có hai ý nghĩa. Nước có thể phá huỷ cái xấu hay đem lại sự sống, đàng khác, nước làm cho trở nên sống động, làm cho “con người mới” được sống theo kiểu nói của thánh Phao-lô. Như thế mọi sự công chính đều hoàn tất : tội lỗi bị xoá bỏ và sự sống hiệp thông với Thiên Chúa đầy tràn. Do đó nước tượng trưng một đàng là đau khổ và cái chết, đàng khác, ân huệ sự sống thần linh.
- Khi dìm trong nước để chịu phép rửa, Chúa Giê-su bày tỏ ý định đương đầu với cái chết của Người để chiến thắng tội lỗi. Khi ra khỏi nước, Người báo trước sự Phục Sinh sau cuộc Thương Khó của Người.
- Thời điểm vinh quang của Chúa Giê-su được Chúa Thánh Thần xác nhận và tiếng nói của Chúa Cha : “Lúc ấy các tầng trời mở ra : Người thấy thần khí Thiên Chúa đáp xuống như chim bồ câu và ngự trên Người, và có tiếng từ trời phán rằng : Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người.” Trong biến cố này, ta thấy mầu nhiệm Ba Ngôi được mặc khải thật rõ. Mầu nhiệm này được biểu lộ trong mầu nhiệm Chúa Giê-su là Con yêu dấu của Chúa Cha, Chúa Con trong Chúa Cha đặt tất cả tình yêu của Người. Thánh Thần ngự xuống trên Người để Người thông ban cho các tín hữu. Phép rửa của chúng ta được thực hiện nhân danh “Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần” và dẫn chúng ta đến đời sống yêu thương của Chúa Ba Ngôi.
Trong bài đọc 1, ngôn sứ I-sai-a giúp ta hiểu rõ hơn những lời Chúa Cha nói với Chúa Giê-su : “Đây là Con yêu dấu của Ta ; Ta hài lòng về Người.” Vị ngôn sứ, nhờ Chúa linh hứng, trình bày một người tôi tớ của Thiên Chúa, vừa là người được Chúa tuyển chọn và hài lòng. “Đây là người tôi trung Ta nâng đỡ, là người Ta tuyển chọn và hết lòng quý mến.”
Chúa Giê-su tự hạ làm người tôi tớ của Thiên Chúa để hoàn thành kế hoạch của Thiên Chúa. Tất cả cuộc đời của Người được tình yêu của Chúa Cha nâng đỡ và hướng dẫn. Sứ mạng của Người là làm lan toả sự công chính cách nhẹ nhàng nhưng cương quyết. Cả hai thái độ này nhất thiết phải luôn đi đôi với nhau. Ngôn sứ I-sai-a nói về Người Tôi Tớ : “Người sẽ không kêu to, không nói lớn, không để ai nghe tiếng giữa phố phường. Cây lau bị giập, Người không đành bẻ gãy, tim đèn leo lét, cũng chẳng nở tắt đi.” Ở đây ta thấy rõ sự dịu dàng của Chúa Giê-su.
Việc Chúa Giê-su có lòng hiền hậu và khiêm nhường đã được ngôn sứ I-sai-a báo trước. Nhưng, đàng khác, ngôn sứ cũng mô tả sự cương quyết của Người Tôi Tớ : “Người sẽ trung thành làm sáng tỏ công lý. Người không yếu hèn, không chịu phục, cho đến khi thiết lập công lý trên địa cầu.” Lời nói trên cho thấy Chúa Giê-su đã cương quyết đương đầu với cuộc Thương Khó như thế nào. Người không rút lui nhưng nhất quyết đi lên Giê-ru-sa-lem, dù biết rằng ở đó Người sẽ chịu nhiều đau khổ và phải chết trên thập giá. Khi bị bắt, Người cấm các môn đệ dùng vũ lực để tự vệ : Người muốn đón nhận cuộc Thương Khó để thiết lập sự công chính của Thiên Chúa.
Ngôn sứ I-sai-a tiếp tục : “Ta là Đức Chúa, Ta đã gọi ngươi vì muốn làm sáng tỏ đức công chính của Ta. Ta đã nắm tay ngươi, đã gìn giữ ngươi và đặt làm giao ước với dân, làm ánh sáng chiếu soi muôn dân.” Khi chịu phép rửa bởi ông Gio-an, Chúa Giê-su tỏ ra mình là Giao ước của dân tuyển chọn và là ánh sáng muôn dân : Người là Đấng chiến thắng cái xấu, tử thần và thông ban sự sống thần linh, một sự sống hiệp thông trong tình yêu.
Phép rửa của chúng ta là một sự tham dự vào phép rửa của Chúa Giê-su, không chỉ là lúc khởi đầu sứ vụ công kha của Người, nhưng còn tham dự vào cuộc Thương Khó và Phục Sinh của Người nữa. Vì thế, hôm nay chúng ta phải ý thức về phép rửa của chúng ta. Phép rửa mời gọi chúng ta sống như Chúa Giê-su, nghĩa là chiến thắng cái xấu và ngày càng sống hiệp thông với Thiên Chúa. Phép rửa của chúng ta khiến chúng ta chết cho tội lỗi và sống con người mới được tạo dựng trong công chính và thánh thiện. Lúc bấy giờ chúng ta có thể hãnh diện vì đã lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy.
Cầu nguyện :
Lạy Chúa Giê-su, chúng con đã lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy, xin Chúa thương ban ơn trợ giúp để chúng con có thể sống trọn vẹn ơn gọi Ki-tô hữu của mình, nhất là trong đời sống yêu thương và phục vụ, hiền lành và khiêm nhường như Chúa.
Tự vấn :
Khi lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy, chúng ta có cố gắng sống xứng danh người Ki-tô hữu chưa ?
Các mầu nhiệm về phép rửa của Chúa
Trích bài giảng của thánh Mác-xi-mô, giám mục Tô-ri-nô
(Phụng vụ Kinh Sách thứ Sáu sau lễ Hiển Linh)
Sách Tin Mừng thuật lại Chúa tới sông Gio-đan để chịu phép rửa và cũng trong dòng sông đó, Người muốn cho mọi người thấy rằng Người được dành riêng để phục vụ các mầu nhiệm trên trời.
Quả vậy, nếu sau ngày lễ Chúa Giáng Sinh mà chúng ta mừng ngày lễ hôm nay thì cũng là chuyện bình thường, cho dù hai biến cố có cách nhau nhiều năm, nhưng diễn ra cùng một thời kỳ. Theo thiển ý, cũng phải gọi ngày hôm nay là lễ Giáng Sinh nữa.
Bấy giờ Người sinh ra cho nhân loại, còn hôm nay Người sinh lại trong các bí tích. Bấy giờ Người được Trinh Nữ sinh ra, còn hôm nay Người được sinh nhờ bí tích. Ở đó khi Người sinh làm người dương thế, Mẹ Ma-ri-a ấp ủ Người trong lòng ; ở đây khi Người sinh ra theo mầu nhiệm, Chúa Cha âu yếm nói với Người : Đây là Con yêu dấu của Ta ; Ta hài lòng về Người ; các ngươi hãy vâng nghe lời Người. Xưa kia, Đức Mẹ nâng niu âu yếm trong lòng khi sinh con ra, còn hôm nay thì Chúa Cha dùng lời chứng thân thương mà nâng đỡ ; xưa kia Đức Mẹ đưa Chúa Con cho các hiền sĩ bái thờ, còn hôm nay Chúa Cha mặc khải Chúa Con cho chư dân thờ kính.
Vậy Chúa Giê-su đến chịu phép rửa và muốn cho Thân Thể chí thánh của Người được thanh tẩy trong nước.
Biết đâu chẳng có người nói : “Người là Thánh, tại sao lại muốn chịu phép rửa ?” Xin hãy nghe đây ! Đức Ki-tô chịu phép rửa không phải để được nước thánh hoá nhưng là để chính Người thánh hoá nước và dùng sự thanh sạch của Người mà thanh tẩy dòng nước đang bao bọc Người. Quả thật, khi Đức Ki-tô tự thánh hiến trong phép rửa thì Người cũng thánh hiến nước từ trong bản chất của yếu tố thiên nhiên này.
Khi Đấng Cứu Độ dìm mình trong nước, thì mọi nguồn nước cũng được thanh tẩy để dùng thanh tẩy chúng ta sau này : giếng nước được thanh tẩy, để từ nay ơn thanh tẩy được ban phát cho hậu thế. Vậy Đức Ki-tô chịu phép rửa trước, để dân Ki-tô hữu tin tưởng đi theo Người.
Tôi hiểu ý nghĩa mầu nhiệm như thế này : xưa kia khi qua Biển Đỏ, cột lửa đi trước để dân Ít-ra-en dũng cảm bước theo sau ; theo thánh Tông Đồ, cột lửa đã đi qua trước để dọn đường cho dân bước theo sau, thì đó là sự kiện tiên báo mầu nhiệm phép rửa. Phải, đúng là một phép rửa : trên có mây che, dưới có nước đỡ.
Nhưng chính Đức Ki-tô mới thực hiện tất cả những điều này. Chính Người là cột lửa xưa kia đã đi trước dẫn con cái Ít-ra-en qua biển. Chính Người, giờ đây khi chịu phép rửa, đã lấy thân xác mình làm như cột lửa đi trước, dẫn đường dân Ki-tô hữu. Người quả là cột lửa xưa kia soi sáng cho những kẻ dõi mắt theo Người và bây giờ đem lại ánh sáng cho những ai tin Người. Xưa kia Người mở một con đường vững chắc trên sóng nước, bây giờ Người củng cố bước chân trong phép rửa của đức tin.
Trích bài giảng của đức cha Phau-tô, giám mục Ri-e
(Phụng vụ Kinh Sách thứ Bảy sau lễ Hiển Linh)
"Nếu nhìn kỹ, thì chúng ta cũng thấy sự tương đồng giữa một bên là nước, một bên là phép rửa và ơn tái sinh. Khi một sự vật biến đổi từ bên trong thành một sự vật khác, khi một thụ tạo thấp kém biến đổi thành một loại cao quý hơn nhờ một sự thay đổi vô hình, thì việc tái sinh nhiệm mầu được thực hiện. Nước đã thay đổi trong phút chốc, sau này sẽ biến đổi con người."
Mầu nhiệm hôn nhân giữa Đức Ki-tô và Hội Thánh
Sách Tin Mừng thuật lại : Ngày thứ ba, có đám cưới. Nhưng đám cưới này là gì, nếu không phải là lời cầu chúc và niềm vui của nhân loại được cứu độ mừng vào ngày thứ ba, bởi vì con số mầu nhiệm ấy hoặc nói lên tín điều Một Thiên Chúa Ba Ngôi, hoặc nhắc đến niềm tin vào Đức Ki-tô Phục Sinh trong ngày thứ ba.
Trong một đoạn Tin Mừng khác, để đón tiếp người con thứ trở về, người ta tổ chức ca hát, múa nhảy, và mặc áo đẹp dành cho ngày cưới. Điều này tượng trưng việc lương dân trở lại.
Cũng thế, như tân lang rời khỏi loan phòng, Ngôi Lời xuống trần gian đến cùng Hội Thánh được quy tụ từ muôn dân. Khi nhập thể, Người kết hợp với Hội Thánh, sau khi đã ký kết hôn ước và ban của hồi môn. Ký hôn ước khi Đức Ki-tô là Thiên Chúa kết hợp với loài người, còn ban của hồi môn khi Người chịu hiến tế để cứu độ nhân loại. Hôn ước chúng tôi hiểu là ơn cứu chuộc hiện nay, còn của hồi môn là sự sống muôn đời. Đối với ai chứng kiến, đó là phép lạ, còn đối với ai hiểu biết, đó là mầu nhiệm.
Quả thật nếu nhìn kỹ, thì chúng ta cũng thấy sự tương đồng giữa một bên là nước, một bên là phép rửa và ơn tái sinh. Khi một sự vật biến đổi từ bên trong thành một sự vật khác, khi một thụ tạo thấp kém biến đổi thành một loại cao quý hơn nhờ một sự thay đổi vô hình, thì việc tái sinh nhiệm mầu được thực hiện. Nước đã thay đổi trong phút chốc, sau này sẽ biến đổi con người.
Tại Ga-li-lê, nhờ Đức Ki-tô ra tay mà có rượu, nghĩa là Lề Luật rút lui, ân sủng thay thế ; hình bóng bị đẩy xa, chân lý thành hiện thực ; thực tại phàm trần được thay thế bằng thực tại linh thiêng ; Cựu Ước nhường chỗ cho Tân Ước, như lời thánh Tông Đồ : cái cũ đã qua và cái mới đã có đây rồi. Như nước trong chum không mất đi, nhưng đổi thành chất khác ; cũng vậy, Lề Luật không mất đi, nhưng được kiện toàn, nhờ có Đức Ki-tô đến.
Rượu vừa hết thì có rượu khác, rượu Cựu Ước tốt, nhưng rượu Tân Ước còn tốt hơn. Cựu Ước người Do-thái giữ, nay chỉ còn mớ chữ thôi, còn Tân Ước liên hệ đến chúng ta, thì đem lại hương vị của sự sống, khi ban cho chúng ta ân sủng.
Rượu tốt, tức là huấn lệnh tốt của Lề Luật dạy rằng : hãy yêu bạn, ghét thù. Nhưng rượu tốt và mạnh hơn là rượu của Tin Mừng : Còn Thầy, Thầy bảo anh em : phải yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em.
Đức Ki-tô chịu phép rửa - Trích bài giảng của thánh Ghê-gô-ri-ô, giám mục Na-di-en
(Phụng vụ Kinh Sách Lễ Chúa Giêsu chịu Phép Rửa tại sông Gio-đan)
Đức Ki-tô toả sáng, chúng ta hãy toả sáng cùng với Người. Đức Ki-tô được dìm xuống nước, chúng ta hãy cùng xuống để rồi cùng lên với Người.
Thánh Gio-an đang làm phép rửa, thì Đức Giê-su đến. Có thể là Chúa muốn thánh hoá kẻ sắp làm phép rửa cho Chúa, nhưng chắc chắn để chôn vùi trọn vẹn con người A-đam cũ trong dòng nước. Thật vậy, trước khi thanh tẩy ta và để thanh tẩy ta, Chúa thánh hoá sông Gio-đan ; vì Người vừa là thần khí vừa là xác phàm, nên Người cũng muốn nhờ Thần Khí và nước để đưa chúng ta vào đạo.
Vị Tẩy Giả không chấp nhận, nhưng Đức Giê-su vẫn nhất quyết đòi hỏi. Gio-an nói: Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, đó là đèn nói với Mặt Trời, tiếng nói với Lời, phù rể nói với Chàng Rể, người cao trọng nhất trong số những người sinh bởi đàn bà nói với Trưởng Tử mọi loài thọ sinh, người nhảy mừng trong dạ mẹ nói với Đấng được thờ lạy ngay khi còn trong lòng mẹ, người tiền hô hiện tại và tương lai nói với Đấng vừa xuất hiện và sẽ xuất hiện. Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa và hãy thêm “để làm chứng cho Ngài”. Quả thật, con người ấy biết rằng mình sẽ được thanh tẩy bằng cuộc tử đạo, cũng như thánh Phê-rô, không phải chỉ có chân mới được rửa mà thôi.
Nhưng Đức Giê-su cũng từ dưới nước đi lên. Người nâng thế gian lên cao với Người. Người thấy trời bị xé và mở ra, vì xưa kia, khi bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng và bị lưỡi gươm lửa cấm đoán, chính A-đam đã đóng cửa trời lại, không cho mình mà cũng không cho con cháu vào.
Bấy giờ Thánh Thần chứng nhận thần tính của Đức Giê-su, vì Thánh Thần đến với Đấng có cùng thần tính với mình. Khi ấy có tiếng từ trời vọng xuống để làm chứng cho Đấng từ trời mà đến. Tiếng đó bày tỏ lòng tôn trọng thân xác dưới hình chim bồ câu, vì thân xác đã được thần hoá, khi Thiên Chúa tự tỏ mình ra trong thân xác. Điều này cũng giống như chuyện xảy ra trước đây nhiều thế kỷ : chim bồ câu đến báo tin chấm dứt đại hồng thuỷ.
Vậy, hôm nay, chúng ta hãy đem lòng tôn kính mà tưởng niệm ngày Đức Ki-tô chịu phép rửa, và hãy mừng lễ cách xứng đáng.
Anh em hãy thanh tẩy mình, hãy tiếp tục thanh tẩy mình hoàn toàn. Vì Thiên Chúa không ưa thích điều gì hơn việc con người hối cải và được cứu độ : mọi lời giảng dạy và mọi mầu nhiệm đều hướng tới mục đích này. Anh em hãy nên như đèn sáng giữa thế gian, nên sức sống cho người khác.
Như những tia sáng hoàn hảo bên cạnh Nguồn Sáng cao cả, anh em hãy để mình được thấm nhuần ánh huy hoàng của ánh sáng đó, là ánh sáng trên trời. Hãy để Chúa Ba Ngôi chiếu soi trên anh em cách sâu xa và rực rỡ hơn, vì giờ đây, tuy chưa trọn vẹn, nhưng anh em cũng đã nhận được một tia sáng xuất phát từ thần tính duy nhất, trong Đức Giê-su Ki-tô Chúa chúng ta, vì vinh quang và uy quyền thuộc về Người đến muôn đời muôn thuở. A-men.
Lời Nguyện Tín Hữu - Lễ Chúa Giêsu chịu Phép Rửa năm A
Chủ tế: Anh chị em thân mến! Biến cố Chúa Giêsu chịu Phép Rửa năm xưa đã khởi đầu sứ vụ công khai của Người và nhắc nhớ mỗi người chúng ta sống trọn vẹn ơn gọi làm con Thiên Chúa qua Bí Tích Thánh Tẩy. Trong tâm tình con thảo, chúng ta cùng chân thành dâng lên Chúa những lời nguyện xin:
- Thánh Phêrô rao giảng: “Thiên Chúa đã dùng Thánh Thần và quyền năng mà xức dầu tấn phong Người”. Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho Đức thánh Cha Lêô và những vị chủ chăn trong Hội Thánh được tràn đầy sức mạnh của Chúa Thánh Thần trong sứ mạng rao giảng Chúa Kitô và mang ơn cứu độ của Người cho muôn dân.
- Đức Chúa phán về người tôi trung: “Người sẽ xét xử chư dân. Người sẽ không lớn tiếng, không thiên vị ai; không ai nghe tiếng người ở công trường.” Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho những nhà lãnh đạo các quốc gia, luôn sẵn sàng phục vụ cho lợi ích chung, kiên trì kiến tạo sự công bằng và tình huynh đệ giữa các dân nước, để mọi người được sống trong an bình và hạnh phúc.
- Đức Chúa phán: “Ta là Chúa, ta gọi con để con trở nên ánh sáng cho chư dân”. Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho những ai đang gặp đau khổ, thử thách trong cuộc sống, được ánh sáng cứu độ của Đức Kitô soi chiếu, để tin nhận Chúa và mai sau được đón nhận vào quốc vĩnh cửu của Người.
- Có tiếng từ trời phán: “Này là Con yêu dấu của Ta, Con đẹp lòng Ta”. Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho mỗi Kitô hữu luôn sống xứng hợp với ơn gọi làm con Thiên Chúa, để mỗi ngày trở nên chứng nhân sống động của Chúa cho những người đang sống xung quanh mình.
Chủ tế: Lạy Thiên Chúa là Cha hay Thương Xót, qua việc Chúa Giêsu chịu Phép rửa, Cha đã mạc khải Người là Con yêu dấu của Cha. Xin cho chúng con được thông phần vào chính lòng hiếu thảo của Người đối với Cha. Người là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời.
Suy niệm (Vatican News - Tâm Bùi chuyển ngữ - Nguồn: hdgmvietnam.com)
Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa
Ngay từ năm 300 sau Công nguyên, Giáo hội Đông phương đã cử hành lễ Chúa Hiển Linh và lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa vào ngày 06 tháng 01. Trong Giáo hội Tây phương, lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa được nhắc đến trong Phụng vụ Các Giờ kinh. Với cuộc cải tổ phụng vụ vào năm 1969, ngày cử hành lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa được ấn định vào Chúa nhật sau ngày 06 tháng 01 - lễ Chúa Hiển Linh. Nếu lễ Chúa Hiển Linh được cử hành vào Chúa nhật sau ngày 06 tháng 01, thì lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa được cử hành vào thứ Hai sau lễ Chúa Hiển Linh. Mùa Giáng sinh kết thúc với việc cử hành lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa, mặc dù vẫn có một "khoảng thời gian mở" kéo dài đến ngày 02 tháng 02, ngày lễ Dâng Chúa vào Đền Thánh. Lễ Dâng Chúa vào Đền Thánh còn được gọi là lễ Nến (Candlemas), vì Chúa Kitô được công bố là “ánh sáng soi đường cho muôn dân”.
Bấy giờ, Đức Giêsu từ miền Galilê đến sông Giođan, gặp ông Gioan để xin ông làm phép rửa cho mình. Nhưng ông một mực can Người và nói: “Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi!” Nhưng Đức Giêsu trả lời: “Bây giờ cứ thế đã. Vì chúng ta nên làm như vậy để giữ trọn đức công chính.” Bấy giờ ông Gioan mới chiều theo ý Người. Khi Đức Giêsu chịu phép rửa xong, vừa ở dưới nước lên, thì các tầng trời mở ra. Người thấy Thần Khí Thiên Chúa đáp xuống như chim bồ câu và ngự trên Người. Và có tiếng từ trời phán: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người”. (Mt 3,13-17)
Chúa Giêsu bên sông Giođan
Trích đoạn Tin Mừng bắt đầu với một ghi chú địa lý: Chúa Giêsu từ miền Galilê đến sông Giođan để được Gioan Tẩy Giả làm phép rửa. Khi đến nơi, Chúa Giêsu không tuyên bố mình là Đấng Mêsia, cũng không rao giảng. Thay vào đó, Người đứng chung với tất cả những người khác ở đó, mong muốn được chịu phép rửa, qua đó bày tỏ sự liên đới của mình với những người tội lỗi. Chúa Giêsu không đứng tách biệt, nhưng Người đứng từ giữa dân chúng, kể cả những người đang mang thương tích của tội lỗi. Người chấp nhận nguy hiểm khi ở giữa họ, cũng như Người đã chấp nhận nguy hiểm khi trở thành Con Người trong cung lòng Đức Maria. Do đó, có một kế hoạch nhất quán trong cách Chúa Giêsu “di chuyển” dọc theo “lộ trình cứu độ” của Người.
Gioan Tẩy Giả
“Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi!” – Gioan Tẩy Giả thốt lên khi thấy Chúa Giêsu. Chúng ta chứng kiến sự bối rối của vị ngôn sứ, người chỉ vài câu trước đó đã tuyên bố: “Đấng đến sau tôi thì quyền thế hơn tôi, tôi không đáng xách dép cho Người …” (Mt 3,11). Sự bối rối này dường như giống với tâm trạng của Phêrô tại thành Xêdarê Philípphê khi ông trách Chúa Giêsu, sau khi nghe Người mặc khải về Cuộc Thương khó, cái chết và sự phục sinh đang chờ đợi Người, rằng: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy!” Và ông nhận được lời đáp của Chúa: “Xatan, lui lại đằng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người” (Mt 16,22-23). Một lần khác là ở Phòng Tiệc Ly, Phêrô cũng khước từ khi Chúa Giêsu muốn rửa chân cho ông (x. Ga 13,6-8). Những phản ứng như của Gioan Tẩy Giả và Phêrô cho thấy sự lúng túng của chúng ta khi nhìn thấy Chúa Giêsu quá yếu đuối và nhún nhường như thế.
“Bây giờ cứ thế đã”
Có những lúc điều quan trọng là “bây giờ cứ thế đã”. Điều mà Gioan Tẩy Giả cảm thấy bất thường đến mức ngượng ngùng thực ra lại là một phần trong kế hoạch của Thiên Chúa, kế hoạch để “giữ trọn” đức công chính. Bởi lẽ, Chúa Giêsu – như chính Người đã tuyên bố một ngày kia – không đến để bãi bỏ lề luật và các ngôn sứ (x. Mt 5,17), nhưng để kiện toàn công lý của Thiên Chúa. Công lý này không làm nhục, không chia rẽ, cũng không xét đoán. Trái lại, công lý ấy làm hợp nhất, phá bỏ mọi rào cản, đáp ứng nhu cầu của mọi người và tôn trọng mọi người. Công lý của Thiên Chúa cao vượt công lý của con người: Ngài không dùng thước đo “bao nhiêu” – bạn trả giá theo mức độ mà bạn đã vi phạm. Thay vào đó, Ngài sử dụng thước đo của tình yêu, lòng thương xót và sự tha thứ – thước đo duy nhất có thể bắc cầu mọi khoảng cách và chữa lành những con tim tổn thương, bởi vì chính từ bên trong, mọi ý định xấu xa được sinh ra (x. Mc 7,1-23).
Các tầng trời mở ra
Sự lựa chọn của Chúa Giêsu được xác nhận qua việc các tầng trời mở ra, với ân ban của Chúa Thánh Thần và tiếng của Chúa Cha đóng ấn sứ vụ của Chúa Giêsu: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người”. Khi các tầng trời mở ra, “công lý” phá tan sự chia cách giữa nhân loại và Thiên Chúa, đưa chúng ta trở về buổi bình minh của công trình sáng tạo, khi Thần Khí bay lượn trên mặt nước. Trong Chúa Giêsu, Chúa Cha cho chúng ta thấy Con Người Mới, Đấng Ngài yêu dấu, Đấng làm đẹp lòng Ngài. Dường như Ngài đang nói: “Con làm Ta hạnh phúc biết bao. Ta rất tự hào về con”. Niềm hạnh phúc này hiện hữu trong mỗi người chúng ta, vì mỗi người chúng ta mang trong mình hình ảnh của Thiên Chúa. Chúng ta được tạo dựng theo “hình ảnh và giống như” Ngài (St 1,26). Không ai có thể xóa nhòa hình ảnh này, bởi vì “Thiên Chúa thấy mọi sự Người đã làm ra quả là rất tốt đẹp!” (St 1,31). Việc Chúa Giêsu đến cho chúng ta biết rằng Thiên Chúa luôn quan tâm đến chúng ta. Dường như Ngài đang nói: “Với con, Ta muốn bắt đầu một câu chuyện cứu độ mới, một khởi đầu mới”. Chúng ta được đổi mới đến mức chúng ta học cách nhận ra cuộc sống là một món quà của tình yêu, và chúng ta sống trọn vẹn trong Tình Yêu đó.
Ông Gioan rao giảng rằng: “Có Đấng quyền thế hơn tôi đang đến sau tôi, tôi không đáng cúi xuống cởi quai dép cho Người. Tôi thì tôi làm phép rửa cho anh em trong nước, còn Người, Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần.” Hồi ấy, Đức Giêsu từ Nadarét miền Galilê đến, và được ông Gioan làm phép rửa dưới sông Giođan. Vừa lên khỏi nước, Người liền thấy các tầng trời xé ra, và thấy Thần Khí như chim bồ câu ngự xuống trên mình. Lại có tiếng từ trời phán rằng: “Con là Con yêu dấu của Cha, Cha hài lòng về Con.” (Mc 1,7-11)
Tóm tắt cuộc hành trình
Trong Mùa Giáng sinh, chúng ta đã tôn thờ Hài Nhi của Bêlem nằm trong máng cỏ. Chúng ta đã gặp gỡ Thánh Gia Nadarét vào Chúa nhật đầu tiên sau lễ Giáng sinh. Vào ngày đầu năm mới, chúng ta đã tôn kính Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa. Chúng ta đã suy ngẫm về việc Chúa Giêsu tỏ mình ra cho các nhà chiêm tinh, qua đó tỏ mình cho muôn dân, trong Lễ Hiển Linh.
Chúa Giêsu khởi đầu đời sống công khai
“Nadarét” là một ngôi làng nhỏ, không có truyền thống gì nổi bật. Người ta xem thường dân làng Nadarét: “Từ Nadarét, làm sao có cái gì hay được?” – Nathanaen đã hỏi (Ga 1,46). Thế nhưng, Chúa Giêsu đã sống ở đó suốt 30 năm. Đó là những năm tháng thinh lặng, lớn lên và trưởng thành, lao động, sống với gia đình, và cuộc sống bình thường... “Galilê” là một vùng bị coi thường từ quan điểm tôn giáo, vì bị xem là ô uế bởi dân ngoại. Thánh sử nêu lên những chi tiết này để giúp chúng ta hiểu rằng Chúa Giêsu bắt đầu đời sống “công khai” không như một người có “đặc quyền”, nhưng như một người bình thường. Các sách Tin Mừng chỉ cho chúng ta biết rằng suốt 30 năm đầu đời, Chúa Giêsu “ngày càng thêm khôn ngoan, thêm cao lớn và thêm ân nghĩa” (Lc 2,52). Chính sự trưởng thành này đã dẫn Người đến sự “liên đới” với những người bé mọn nhất, với những kẻ tội lỗi: “Đấng chẳng hề biết tội là gì”, như Thánh Phaolô viết, “thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta” (x. 2 Cr 5,21; Gl 3,13).
Tiếng nói
Khi vừa lên khỏi nước, chỉ mình Chúa Giêsu nhận ra tiếng nói từ trời: “Con là Con yêu dấu của Cha”. Những lời này hôm nay cũng dành cho chúng ta: “Con là con của Cha, người Cha yêu dấu”. Dường như Thiên Chúa đang nói: “Cha hài lòng về con”. Niềm hạnh phúc của Thiên Chúa hiện hữu trong mỗi người chúng ta, vì bất kể chúng ta là ai, sự thật không thể thay đổi là chúng ta được tạo dựng theo “hình ảnh và giống như” Ngài (St 1,26). Không ai có thể xóa nhòa sự thật rằng Thiên Chúa hài lòng về chúng ta, bởi vì “Thiên Chúa thấy mọi sự Ngài đã làm ra quả là rất tốt đẹp” (St 1,31). Việc Chúa Giêsu xuống thế cho chúng ta biết rằng Thiên Chúa luôn quan tâm đến chúng ta. Dường như Ngài đang nói: “Với con, Ta muốn bắt đầu một câu chuyện cứu độ mới, một khởi đầu mới”.
Phép Rửa của Chúa Giêsu, phép rửa của chúng ta
Chúa Giêsu liên đới với những người đương thời và Người – Đấng không hề có tội – đứng chung hàng với những người tội lỗi. Người đặt mình bên cạnh chúng ta. Người là Thiên Chúa-ở-cùng-chúng-ta, Emmanuel. Người gánh lấy số phận của mỗi người chúng ta. Đó cũng chính là điều mà chúng ta được mời gọi thực hiện – đặc biệt hơn nữa là những người đã được rửa tội, đã được đắm chìm trong tình yêu của Người – để biết cách quan tâm đến người khác, những người cùng chia sẻ kinh nghiệm sống với chúng ta, khởi đi từ những người bé mọn (tội nhân), những người bị loại trừ (Nadarét), và những người bị gán nhãn (Galilê). Mọi sự xét đoán hay định kiến cần được phá bỏ bằng sự thật rằng mỗi người chúng ta là “con yêu dấu của Chúa”, và Ngài “hài lòng” về từng người. Điều này đúng với tôi, và cũng đúng với mọi anh chị em tôi, bất kể tình trạng tội lỗi của chúng ta. Trong bí tích Thánh Tẩy, điều đã xảy ra vào lễ Giáng sinh lại tái diễn: Thiên Chúa hạ mình xuống, bước vào trong tôi để tôi được tái sinh trong Ngài như một thụ tạo mới. Nhưng chúng ta được mời gọi làm chứng cho “đời sống mới” này (x. Is 43,19), để như Chúa Giêsu đã nói: “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha” (Ga 14,9), thì những người khác cũng có thể nói về chúng ta rằng: “Tôi thấy Chúa Giêsu nơi bạn”. Điều này, xét về mặt con người, là không thể, nhưng “đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được” (Lc 1,37).
Từ Phép Rửa đến đời sống
Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa khép lại Mùa Giáng sinh và mở ra Mùa Thường niên – mùa của đời sống. Nếu như qua Phép Rửa, Chúa Giêsu khai mở sứ vụ công khai của Ngài, thì đối với chúng ta, đó là khởi đầu của một sự dấn thân: rời “hang đá Bêlem,” nơi chúng ta đã thờ lạy Người, để bắt đầu sứ mạng làm chứng cho Người từng ngày. Được củng cố bởi niềm vui của Cộng đoàn/Dân Chúa quy tụ mỗi Chúa nhật, chúng ta để mình được dẫn dắt bởi “ánh sao” là Lời Chúa, được nuôi dưỡng bằng Thánh Thể – Bánh Hằng Sống trên hành trình. Với đời sống bác ái, chúng ta tiếp tục hành trình hướng về trời cao rộng mở, nơi Chúa Cha đang đợi chờ để chúng ta được sống đời đời với Ngài.
Hồi đó, dân đang trông ngóng, và trong thâm tâm, ai nấy đều tự hỏi: biết đâu ông Gioan lại chẳng là Đấng Mêsia! Ông Gioan trả lời mọi người rằng: “Tôi, tôi làm phép rửa cho anh em trong nước, nhưng có Đấng mạnh thế hơn tôi đang đến, tôi không đáng cởi quai dép cho Người. Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần và lửa. Khi toàn dân đã chịu phép rửa, Đức Giêsu cũng chịu phép rửa, và đang khi Người cầu nguyện, thì trời mở ra, và Thánh Thần ngự xuống trên Người dưới hình dáng chim bồ câu. Lại có tiếng từ trời phán rằng: Con là Con của Cha; ngày hôm nay, Cha đã sinh ra Con. (Lc 3,15-16, 21-22)
Kinh nghiệm của toàn dân
Thật thú vị khi nhận thấy Thánh sử Luca thuật lại rằng phép rửa của Chúa Giêsu là một kinh nghiệm của toàn dân: “Khi toàn dân đã chịu phép rửa”. Khi ở giữa dân chúng, Chúa Giêsu biểu lộ một sự liên đới sâu sắc với những con người tội lỗi của Người, sự liên đới này ngay từ đầu đã đóng một “dấu ấn” đặc biệt trên sứ vụ của Người. Chúa Giêsu mạc khải rằng chính Người là Đấng đến để “hiến dâng mạng sống mình” để gánh lấy tội lỗi của nhân loại.
Phép Rửa
Khác với các thánh sử khác, Thánh Luca không tập trung chi tiết vào việc Chúa Giêsu chịu phép rửa, mà chỉ đề cập một cách đơn giản: “Đức Giêsu cũng chịu phép rửa”. Điều thánh sử nhấn mạnh là thái độ của Chúa Giêsu: “Đang khi Người cầu nguyện”. Đây là một chủ đề đặc biệt được Thánh Luca yêu thích và thường lặp lại trong Tin Mừng của ngài. Trong bầu khí cầu nguyện này, Chúa Giêsu lãnh nhận ân ban Chúa Thánh Thần và được Chúa Cha xác nhận, thừa nhận Người là “Con yêu dấu” và “Ta hài lòng” về Người. Điều này hàm ý rằng Chúa Cha đã đặt niềm tin nơi Chúa Giêsu. Đây cũng là cách để chỉ ra rằng việc Chúa Giêsu đến gần dân chúng và sống liên đới với họ chính là lý do khiến Ngài được sai đến.
Cầu nguyện
Trong bối cảnh cầu nguyện, Chúa Giêsu lãnh nhận ân ban Chúa Thánh Thần. Chi tiết này gợi ý rằng mỗi khi chúng ta cầu nguyện, khi chúng ta trò chuyện thân mật với Thiên Chúa (như Thánh Têrêsa Avila nói), chúng ta cũng có thể cảm nghiệm sự hiện diện của Chúa Thánh Thần. Cầu nguyện là trở về với Chúa, ở lại với Ngài. Đó chính là hơi thở của căn tính làm con cái Thiên Chúa mà chúng ta đã lãnh nhận qua Bí tích Thánh Tẩy. Chỉ trong cầu nguyện, đời sống của chúng ta như con cái Thiên Chúa mới được nuôi dưỡng. Trong những khoảnh khắc cầu nguyện, chúng ta để cho Thiên Chúa nói với chúng ta: “Con là con yêu dấu của Cha”, “Con quan trọng đối với Cha”.
Con yêu dấu của Chúa
Trong Chúa Giêsu, Người Con được Chúa Cha tuyển chọn, mỗi người chúng ta cũng là “người con yêu dấu của Chúa”, là những người mà Thiên Chúa “hài lòng”. Điều này đúng với tôi, và cũng đúng với mọi anh chị em tôi, bất kể tình trạng tội lỗi của chúng ta. Trong bí tích Thánh Tẩy, điều đã xảy ra vào lễ Giáng sinh lại tái diễn: Thiên Chúa hạ mình xuống, bước vào trong tôi để tôi được tái sinh trong Ngài như một thụ tạo mới. Nhưng chúng ta được mời gọi làm chứng cho “đời sống mới” này (x. Is 43,19), để như Chúa Giêsu đã nói: “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha” (Ga 14,9), thì những người khác cũng có thể nói về chúng ta rằng: “Tôi thấy Chúa Giêsu nơi bạn”. Điều này, xét về mặt con người, là không thể, nhưng “đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được” (Lc 1,37).
bài liên quan mới nhất
- Thứ Bảy sau Lễ Hiển Linh (Ga 3,22-30)
-
Thứ Sáu sau Lễ Hiển Linh (Lc 5,12-16) -
Thứ Năm sau Lễ Hiển Linh (Lc 4,14-22a) -
Thứ Tư sau Lễ Hiển Linh (Mc 6,45-52) -
Thứ Ba sau Lễ Hiển Linh (Mc 6,34-44) -
Thứ Hai sau Lễ Hiển Linh (Mt 4,12-17.23-25) -
Chúa nhật Lễ Chúa Hiển Linh (Mt 2,1-12) -
Ngày 03/01 - Hy sinh vì tha nhân (Ga 1,29-34) -
Ngày 02/01: Thánh Basiliô Cả và thánh Grêgôriô Nazianzênô (Ga 1,19-28) -
Ngày 1 tháng 1: Cuối tuần Bát nhật Giáng sinh - Thánh Maria, Mẹ Thiên Chúa (Lc 2,16-21)
bài liên quan đọc nhiều
- Ngày 25 tháng 12: Chúa Giáng sinh (Lễ Đêm, Rạng Đông, Ban Ngày)
-
Chúa nhật 4 mùa Chay năm C - Trở về (Lc 15,1-3.11-32) -
Thứ Năm Tuần Thánh (Ga 13,1-15) -
Thứ Sáu Tuần Thánh - Thương khó (Ga 18,1-19,42) -
Chúa nhật 2 Phục sinh - Bình an cho anh em (Ga 20,19-31) -
Ngày 08/09: Sinh nhật Đức Trinh Nữ Maria (Mt 1,1-16.18-23) -
Lễ thánh nữ Têrêsa hài đồng Giêsu -
Chúa nhật Lễ Chúa Hiển Linh (Mt 2,1-12) -
Ngày 02/11: Cầu cho các tín hữu đã qua đời - Hãy tin vào Chúa (Ga 6, 37-40) -
Thứ Ba tuần 5 Phục sinh - Bình an Chúa ban (Ga 14,27-31a)