TGP SÀI GÒN::Bài giảng Chúa nhật: Chúa nhật 25 Thường niên năm C

Bài giảng Chúa nhật: Chúa nhật 25 Thường niên năm C

Lc 16, 1-13

"Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa,

vừa làm tôi tiền của được". (Lc 16,13)

Chúng ta tiếp tục nói truyện với nhau về con đường hẹp của Chúa. Hôm nay chúng ta nói với nhau về vấn đề hơi tế nhị một chút. Vấn đề có liên quan đến tiền bạc.

I. Nói đến tiền bạc tự nhiên tôi nghĩ đến một câu châm ngôn của Pháp. "Tiền bạc là một người đầy tớ tốt nhưng là một ông chủ xấu". Nếu không biết cảnh giác thì con người rất có thể bị tiền bạc chi phối và sai khiến...biến người có nó thành một tên nô lệ.

Thánh Antonio, là giám mục của vùng Firenze nước Ý vào khoảng thế kỷ thứ 15, có kể lại một câu chuyện mà ngài đã tận mắt chứng kiến trong đời mục vụ tông đồ:

Một hôm, ngài đang đi trên đường thì Thiên Chúa cho ngài thấy có một vị thiên thần cứ bay lượn bên trên một ngôi nhà nghèo nàn lụp xụp. Ngài ghé vào hỏi thăm cha sở vùng nay thì được biết gia đình ấy tuy rất nghèo nhưng lại rất đạo đức và tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Thánh Antonio động lòng thương, hiểu ra ý Chúa muốn soi sáng cho mình, ngài bèn trích quỹ từ thiện, kín đáo trợ cấp hàng tháng một số tiền vừa đủ để gia đình này có vốn liếng mà chí thú làm ăn cho đỡ nghèo khổ.

Bẵng đi một thời gian, ngài lại có việc đi qua vùng ấy. Ngài chợt giật mình trông thấy một tên quỉ xấu xa đang bay lượn trên mái một ngôi nhà khang trang đẹp đẽ nhất vùng. Ngài lại ghé vào cha sở để hỏi thăm, thì hóa ra đó chính là ngôi nhà của gia đình mà ngài đã từng trợ cấp lâu nay. Ngài biết họ đã cố gắng ăn nên làm ra, nhưng dần dần, vì tham lam, họ đã học đòi những thủ đoạn mánh khóe bất lương để làm giàu nhanh chóng, đời sống họ hoàn toàn vô đạo đức, trở nên ích kỷ và độc ác, khinh bỉ xua đuổi những người nghèo khổ láng giềng ngày xưa. Hiện tại họ lại còn thói ăn chơi trụy lạc.

Thánh nhân đau lòng quyết định cắt đứt nguồn trợ cấp, để mong họ sớm hiểu ra mà sám hối quay về đường ngay nẻo chính. Quả thật, của cải vật chất xa hoa dễ làm cho con người hư đi nếu sống mà xa đường lối của Thiên Chúa. 

Trong bài Tin Mừng hôm nay chúng ta còn thấy vì tiền bạc, người ta còn có thể đánh mất cả phẩm giá làm người của mình.

Người quản lý trong bài Tin Mừng hôm nay không phải là người nghèo khó. Anh bị tiền bạc sai khiến và đã trở thành kẻ bất lương.

Người chủ trong bài Tin Mừng hôm nay cũng chẳng kém gì người quản lý bất trung của ông ta. Một người lương thiện làm sao mà dám mở miệng ca ngợi những hành vi bất chính. Quả đúng là cá mè một duộc.

II. Vậy thì chúng ta phải có thái độ thế nào đối với vấn đề tiền bạc?

Trong bài Tin Mừng hôm nay Chúa đưa ra những chỉ dẫn khá rõ rệt. Chúa bảo: "Hãy dùng tiền bạc"(Lc 16,9) - Dùng là sử dụng nó. Dùng chứ không tôn thờ nó. Hãy dùng nó như một phương tiện chứ đừng coi nó như một mục đích. Không biết dùng tiền bạc một cách chính đáng đẹp lòng Chúa, con người dễ trở thành ích kỷ chỉ nghĩ tới mình, mà không biết quan tâm đến những người chung quanh.

 Có một chàng thiếu niên nọ học trường Mỹ Thuật vào phòng làm việc của một nhà danh họa người Pháp, đang lúc ông này đi vắng. Chàng thấy một người ăn mày ngồi làm mẫu cho hoạ sĩ vẽ. Động lòng trắc ẩn anh liền cho người này một quan tiền.

          Người đó là ai? Té ra là Nam Tước Jacque de Rothschild. Nam Tước rất ưa mỹ thuật, nên bằng lòng ngồi kiểu kẻ ăn mày, vì họa sĩ bảo đầu Nam tước có cái vẻ đặc biệt lắm. Nam tước cầm đồng tiền và cám ơn chàng thiếu niên hào hiệp.

          Khi họa sĩ trở về, Nam tước mới biết chàng thiếu niên đó là một sinh viên rất nghèo, nhưng giàu tài năng. Nam tước bèn gởi cho chàng một vạn quan, lại cắt nghĩa là đó là số lãi của món tiền chàng bố thí.

Sách châm ngôn 19,17: “Kẻ bố thí cho người nghèo là cho Giavê vay, Đấng sẽ trả lại việc lành”.

Hãy dùng tiền bạc mà mua lấy bạn hữu. (Lc 16,9). Biết dùng tiền bạc mà mua lấy bạn hữu chúng ta sẽ làm cho cuộc đời của chúng ta có được một điều rất quí giá trong cuộc sống này. Đó là một cuộc đời "có hậu" - Có hậu ngay trong cuộc sống hôm nay và còn có hậu cho cả cuộc sống đời đời mai sau như Chúa đã hứa.

George Horace Lorimer, chủ bút tờ Saturday Evening Post trong nhiều năm, có lần viết: "Có tiền và có những cái mua bằng tiền là tốt. Nhưng nếu biết dùng tiền và đừng để mất những thứ tiền không mua được còn tốt hơn".

  Mạnh Thường Quân nhà giàu có, cho vay mượn nhiều. Một hôm sai Phùng Hoan sang đất Tiết đòi nợ, lúc sắp đi, Phùng Hoan hỏi:

- Tiền nợ thu được có định mua gì về không?

Mạnh Thường Quân nói:

 - Ngươi xem trong nhà ta còn thiếu thứ gì thì mua.

Khi đến đất Tiết, Phùng Hoan cho gọi dân làng lại bảo rằng:              

- Các ngươi công nợ bao nhiêu, Thường Quân đều cho cả. Rồi đem văn tự ra đốt sạch.

Lúc về, Phùng Hoan thưa với Mạnh Thường Quân:

- Nhà tướng công châu báu đầy kho, chó ngựa đầy chuồng, người đẹp đầy nhà, không còn thiếu thứ gì nữa. Chỉ còn thiếu một cái "nghĩa", tôi trộm phép vì tướng công đã mua về.

Mạnh Thường Quân nghe thấy nói thế, cũng không hỏi gì đến tiền nữa. 

Sau Mạnh Thường Quân phải bãi quan về ở đất Tiết, dân đất Tiết nhớ đến ơn xưa ra đón rước đầy đường. Thường Quân bấy giờ mới ngoảnh lại bảo Phùng Hoan rằng:

- Trước tiên sinh vì tôi mua "nghĩa " nghĩa ấy ngày nay tôi mới trông thấy.

Lời kết trong bài suy niệm hôm nay cũng là lời của Chúa: "Hãy trung tín trong việc sử dụng của cải" Trung tín trong việc sử đụng chúng ta làm cho cuộc đời của chúng ta "có hậu", có hậu ngay ở đời này và còn có hậu cho cả đời sau của chúng ta . Amen.

Top