Ánh sáng cho dân

Thứ Sáu Tuần Bát Nhật Giáng Sinh.
Lời Chúa: 
Lc 2,22-35
22 Khi đã đến ngày lễ thanh tẩy của các ngài theo luật Mô-sê, bà Ma-ri-a và ông Giu-se đem con lên Giê-ru-sa-lem, để tiến dâng cho Chúa, 23 như đã chép trong Luật Chúa rằng: "Mọi con trai đầu lòng phải được gọi là của thánh, dành cho Chúa", 24 và cũng để dâng của lễ theo Luật Chúa truyền, là một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non. 25 Hồi ấy ở Giê-ru-sa-lem, có một người tên là Si-mê-ôn. Ông là người công chính và sùng đạo, ông những mong chờ niềm an ủi của Ít-ra-en, và Thánh Thần hằng ngự trên ông. 26 Ông đã được Thánh Thần linh báo cho biết là ông sẽ không thấy cái chết trước khi được thấy Đấng Ki-tô của Đức Chúa. 27 Được Thần Khí thúc đẩy, ông lên Đền Thờ. Vào lúc cha mẹ Hài Nhi Giê-su đem con tới để chu toàn tập tục Luật đã truyền liên quan đến Người, 28 thì ông ẵm lấy Hài Nhi trên tay, và chúc tụng Thiên Chúa rằng:
29        "Muôn lạy Chúa, giờ đây
            theo lời Ngài đã hứa,
            xin để tôi tớ này được an bình ra đi.
30        Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ
31        Chúa đã dành sẵn cho muôn dân :
32        Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại,
           là vinh quang của Ít-ra-en Dân Ngài."
33 Cha và mẹ Hài Nhi ngạc nhiên vì những lời ông Si-mê-ôn vừa nói về Người. 34 Ông Si-mê-ôn chúc phúc cho hai ông bà, và nói với bà Ma-ri-a, mẹ của Hài Nhi: "Thiên Chúa đã đặt cháu bé này làm duyên cớ cho nhiều người Ít-ra-en ngã xuống hay đứng lên. Cháu còn là dấu hiệu cho người đời chống báng; 35 và như vậy, những ý nghĩ từ thâm tâm nhiều người sẽ lộ ra. Còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà."
 
 
Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an bình ra đi. (Lc 2,29)
Suy niệm: 
A. Phân tích (Hạt giống...)
 
Trong dịp đem Đức Giêsu dâng trong Đền thờ, Thánh Gia đã gặp được cụ Simêon. Cụ được Thánh Thần soi sáng cho biết trẻ Giêsu chính là Đấng Messia cho nên toại nguyện vì gặp được Ngài. Cụ nói Chúa Giêsu là “ánh sáng soi đường cho dân ngoại”.
 
B. Suy niệm (...nẩy mầm)
 
1. Sau cả một đời chờ mong, cụ già Simêon sung sướng thỏa mãn đến nỗi sẵn sàng chết cũng được, bởi vì cụ đã được thấy Đấng Cứu thế và biết rằng thời đại cứu thế đã khai mở. 
 
Phần tôi, tôi đang sống trong thời đại cứu thế, thời Tân Ước. Thế nhưng sao tôi không cảm thấy sung sướng và thỏa mãn. Có lẽ vì tôi chưa hiểu được những hồng ân của Thiên Chúa.
 
Xin cho con hiểu được diễm phúc được sống thời Tân Ước. Xin ban cho con niềm vui và tâm tình tri ân cảm tạ.
 
2. Theo lời tiên tri của cụ già Simêon, Đức Giêsu là một dấu gây chia rẻ: kẻ thì theo, người thì chống đối ; kẻ theo thì đứng lên, người chống thì té ngã. 
Cụ đã nói rất đúng. Ngay trong chính bản thân tôi, có khi tôi theo Chúa và có khi tôi chống Ngài. Lúc theo Ngài tôi được vững vàng, tôi đứng lên; khi chống Ngài, tôi ngã lên ngã xuống.
 
Xin giúp con, trong cuộc chiến đấu nội tâm, biết chọn theo phía Chúa.
 
3. Bài ca Nunc dimittis này được Giáo Hội chọn đọc trong giờ kinh tối mỗi ngày. Ước gì tôi sống làm sao để tối đến, trước lúc lên giường nằm ngủ, tâm hồn tôi luôn cảm thấy an bình thanh thản, đến nỗi có thể giã từ cõi thế mà ra đi ngay trong đêm đó cũng được. 
 
4. “Ông Simêon nói với bà Maria: “Thiên Chúa đã đặt cháu bé này làm duyên cớ cho nhiều người Israel phải vấp ngã hay được chỗi dậy. Cháu còn là dấu hiệu bị người đời chống báng” (Lc 2,34)
 
Những cư dân của ngôi nhà tập thể số 5 đã đánh mất một điều quý giá của cuộc sống là lòng tốt và người tốt. Họ đã mất Hiệp, một người thẳng thắn, trung thực, hết lòng yêu thương giúp đỡ mọi người, kiên quyết chống lại gian trá, xu nịnh, bất công, luôn mời gọi mọi người trở nên tốt hơn, hoàn thiện hơn. Thế mà họ đã chế diễu, chối từ, bỏ mặc anh vất vưởng giữa những khó khăn, thất bại, đẩy anh đến chỗ phải ra đi trong cô đơn, tuyệt vọng.
 
Đức Giêsu cũng đã đến để yêu thương, cứu giúp mọi người. Ngài vốn là Thiên Chúa cao sang nhưng đã trở nên thấp hèn để nâng đỡ con người lên. Nhưng cuối cùng Ngài đã bị con người đóng đinh thập giá, bỏ mặc trong cái chết đau đớn và tủi nhục.
 
Cầu nguyện: 

Xin cho con luôn tiếp bước theo Chúa trên con đường yêu thương, dẫu có bị người đời chống báng hay chối từ. (Epphata)

(Lm. Carôlô Hồ Bặc Xái)

Xem thêm:

Bài đọc 1: 1 Ga 2,3-11

3          Căn cứ vào điều này,
            chúng ta nhận ra rằng chúng ta biết Thiên Chúa :
            đó là chúng ta tuân giữ các điều răn của Người.
4          Ai nói rằng mình biết Người
            mà không tuân giữ các điều răn của Người,
            đó là kẻ nói dối, và sự thật không ở nơi người ấy.
5          Còn hễ ai giữ lời Người dạy,
            nơi kẻ ấy tình yêu Thiên Chúa đã thực sự nên hoàn hảo.
            Căn cứ vào đó,
            chúng ta biết được mình đang ở trong Thiên Chúa.
6          Ai nói rằng mình ở lại trong Người,
            thì phải đi trên con đường Đức Giê-su đã đi.
7          Anh em thân mến, đây không phải là một điều răn mới
            tôi viết cho anh em, nhưng là một điều răn cũ
            mà anh em đã có ngay từ lúc khởi đầu.
            Điều răn cũ ấy là lời mà anh em đã nghe.
8          Nhưng đó cũng là một điều răn mới
            tôi viết cho anh em, -điều ấy thật là thế
            nơi Đức Giê-su và nơi anh em-,
            bởi vì bóng tối đang qua đi và ánh sáng thật đã tỏ rạng.
9          Ai nói rằng mình ở trong ánh sáng
            mà lại ghét anh em mình, thì vẫn còn ở trong bóng tối.
10         Ai yêu thương anh em mình thì ở lại trong ánh sáng,
            và nơi người ấy không có gì nên cớ vấp phạm.
11         Nhưng ai ghét anh em mình thì ở trong bóng tối
            và đi trong bóng tối mà chẳng biết mình đi đâu,
            vì bóng tối đã làm cho mắt người ấy ra mù quáng. 

 

(Nguồn: Ủy Ban Thánh Kinh / HĐGMVN)