Canh thức

Chúa Nhật Tuần I Mùa Vọng, T. Phanxicô Xaviê.
Lời Chúa: 
Mc 13,33-37

33 "Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy đến. 34 Cũng như người kia trẩy phương xa, để nhà lại, trao quyền cho các đầy tớ của mình, chỉ định cho mỗi người một việc, và ra lệnh cho người giữ cửa phải canh thức. 35 Vậy anh em phải canh thức, vì anh em không biết khi nào chủ nhà đến: Lúc chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng. 36 Anh em phải canh thức, kẻo lỡ ra ông chủ đến bất thần, bắt gặp anh em đang ngủ. 37 Điều Thầy nói với anh em đây, Thầy cũng nói với hết thảy mọi người là: phải canh thức!"

(Nguồn: Ủy Ban Thánh Kinh / HÐGMVN)

Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy đến. (Mc 13,33)

Suy niệm: 
A. Phân tích (Hạt giống...)
 
1. Hoàn cảnh soạn tác: Vào thời các thánh sử viết
 
Tin Mừng thì các tín hữu đều nghĩ rằng Chúa sắp quang lâm. Người ta nôn nóng chờ Chúa đến để rước mình lên thiên đàng. Người ta còn nghĩ rằng ngày quang lâm sẽ đến trong vòng một thế hệ thôi, nghĩa là sẽ không có ai trong Hội thánh phải chết trước ngày ấy. Nhưng rồi hôm nay người này chết, hôm khác người nọ chết, hết chết người này đến chết người khác mà vẫn chưa thấy Chúa quang lâm. Thế là nhiều người mệt mỏi không chờ nữa, họ sống buông trôi, lơ là vệc đạo đức, chểnh mảng việc bổn phận, sống buông thả trụy lạc… Trước tình hình đó, Thánh Marcô nhớ lại Lời Chúa Giêsu đã dạy và ghi lại để khuyên các tín hữu. Ý chính là tỉnh thức và sẵn sàng.
 
2.Ý nghĩa các chi tiêt trong dụ ngôn:
 
- Ông chủ đi phương xa: Chúa Giêsu đã sống lại và lên trời.
 
- Đầy tớ ở nhà được giao công việc: các tín hữu với bổn phận hằng ngày.
 
- Không biết ngày nào chủ trở về: không thê biết rõ ngày nào Chúa quang lâm trở lại. Nhưng chính vì không biết rõ ngày nào Chúa quang lam trở lại nên chúng ta lúc nào cũng phải tỉng thức sẵn sàng.
 
- “Tỉnh thức sẵn sàng” nghĩa là luôn ở trong tư thế đang chu toàn bổn phận.
 
B. Suy niệm (...nẩy mầm) 
 
1. Trong giai đoạn hiện tại xem ra như Chúa đang đi vắng, vì chúng ta không thấy Chúa làm gì hay nói gì cả, cũng giống như nhà đang vắng chủ. Trong hoàn cảnh như thế, người đầy tớ có thể có 4 thái độ:
 
a. “Vắng chủ nhà gà mọc đuôi tôm”: những người sống buông thả phóng túng, bỏ bê hết mọi bổn phận.
 
b. Đi ngủ. Khi đoán chủ sắp về mới thức dậy làm việc: những người lười biếng sống đạo, chờ gần chết mới ăn năn trở lại.
 
c. Làm trọn bổn phận chủ giao, để nếu chủ về bất thần thì mình không bị phạt: những người lo sống tốt vì sợ hỏa ngục.
 
d. Luôn làm trọn bổn phận chủ giao, để đáp lại sự tín nhiệm của chủ, và vì lòng thương mến chủ: những người sống đạo vì lòng yêu mến Chúa.
 
Thực ra Chúa không vắng mặt. Ngài cho chúng ta cảm thấy Ngài vắng mặt thôi, vì trọng tự do của ta, vì tín nhiệm ta, và cũng để thử xem ta thuộc hạng đầy tớ nào trong bốn hạng trên.
 
2. Một người mẹ thương con thì lúc nào cũng lo sẵn cơm nước trong bếp để hễ con đói là có ăn ngay. Một người vợ thương chồng thì lúc nào cũng lo nhà cửa ngăn nắp để gia đình là mái ấm cho chồng. Một đứa con thương cha mẹ thì lúc nào cũng hết sức làm tròn công việc cha mẹ giao.
 
3. Trong cơ thể con người, có lúc các cơ bắp, hệ thần kinh và bộ máy tiêu hóa nghỉ ngơi, nhưng con tim không bao giờ nghỉ, khi tim nghỉ là con người chết. Con tim là yêu thương.
 
4. Thánh Phêrô giải thích thế nào là tỉnh thức: ”...đừng chiều theo những đam mê…sống thánh thiện trong cách ăn nết ở, để nên giống Đấng Thánh đã kêu gọi anh em” (1Pr 1,13-16)
 
5. Những nhà khảo cổ đã đào bới được thành phố Veseve xưa kia bị núi lửa chôn vùi cách đột ngột. Người ta thấy nhiều cảnh tượng trái ngược nhau: có người chết đang khi nhậu nhẹt, có người đang đánh nhau để tranh dành một số tiền. Nhưng đẹp nhất là hình một người lính gác vẫn đứng nghiêm, gươm giáo trong tay.
 
6. Một ngày nọ vào năm 1780 bỗng dưng cả vùng tiểu bang Connecticut bị tối hẳn lại. Ai nấy đều cho rằng đã đến ngày tận thế. Khi đó Hội đồng lập pháp tiểu bang đang họp. Nhiều người yêu cầu hoãn cuộc họp để họ có thể về với gia đình chờ Chúa đến. Nhưng ông chủ tịch nói:”Không biết hôm nay có phải là ngày tận thế hay không. Nếu không thì không cần hoãn họp. Còn nếu phải thì chúng ta càng cần chu toàn nhiệm vụ hơn nữa. Xin thắp nến lên”(Drinkwater)
Cầu nguyện: 

Xem thêm:

Bài đọc 1: Is 2,1-5

1          Đây là điều mà ông I-sai-a, con ông A-mốc, đã được thấy về Giu-đa và Giê-ru-sa-lem.
2          Trong tương lai, núi Nhà ĐỨC CHÚA
            đứng kiên cường vượt đỉnh các non cao,
            vươn mình trên hết mọi ngọn đồi.
            Dân dân lũ lượt đưa nhau tới,
3          nước nước dập dìu kéo nhau đi.
            Rằng : "Đến đây, ta cùng lên núi ĐỨC CHÚA,
            lên Nhà Thiên Chúa của Gia-cóp,
            để Người dạy ta biết lối của Người,
            và để ta bước theo đường Người chỉ vẽ.
            Vì từ Xi-on, thánh luật ban xuống,
            từ Giê-ru-sa-lem, lời ĐỨC CHÚA phán truyền.
        Người sẽ đứng làm trọng tài giữa các quốc gia
            và phân xử cho muôn dân tộc.
            Họ sẽ đúc gươm đao thành cuốc thành cày,
            rèn giáo mác nên liềm nên hái.
            Dân này nước nọ sẽ không còn vung kiếm đánh nhau,
            và thiên hạ thôi học nghề chinh chiến.
5          Hãy đến đây, nhà Gia-cóp hỡi,
            ta cùng đi, nhờ ánh sáng ĐỨC CHÚA soi đường!

(Nguồn: Ủy Ban Thánh Kinh /HĐGMVN)

Bài đọc 2: Rm 13,11-14
11 Phải như thế, vì anh em biết chúng ta đang sống trong thời nào. Đã đến lúc anh em phải thức dậy, vì hiện nay ngày Thiên Chúa cứu độ chúng ta đã gần hơn trước kia, khi chúng ta mới tin đạo. 12 Đêm sắp tàn, ngày gần đến. Vậy chúng ta hãy loại bỏ những việc làm đen tối, và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu. 13 Chúng ta hãy ăn ở cho đứng đắn như người đang sống giữa ban ngày: không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, cũng không cãi cọ ghen tương. 14 Nhưng anh em hãy mặc lấy Chúa Giê-su Ki-tô, và đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọng.

(Nguồn: Ủy Ban Thánh Kinh /HĐGMVN)