Trách nhiệm

Thứ Ba tuần XII mùa Thường Niên
Lời Chúa: 
Mt 7,6.12-14

6 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Đừng lấy của thánh mà cho chó, và đừng vất ngọc trai trước mặt heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi quay lại cắn xé các con. 12 "Vậy tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế! Đấy là điều mà lề luật và các tiên tri dạy. 13 "Các con hãy vào qua cửa hẹp, vì cửa rộng và đường thênh thang là lối đưa đến hư mất, và có nhiều kẻ đi lối ấy; 14 cửa và đường đưa tới sự sống thì chật hẹp, và ít kẻ tìm thấy".

(Nguồn: Uỷ ban Thánh Kinh / HĐGMVN)

"Tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế!" (Mt 7,12)

Suy niệm: 

A. Phân tích (Hạt giống...)

Đoạn Phúc Âm này gồm 3 giáo huấn:

1. “Đừng lấy của Thánh mà vất cho chó, đừng vất ngọc trai trước mặt heo”. Nhóm CGKPV giải thích như sau: “Chúa muốn nói rằng không được trình bày những điều cao siêu Thánh thiện cho những kẻ không đủ khả năng tiếp thu, mục đích là tôn trọng sự linh thánh và tránh không để cho người ta xúc phạm”.

2. “Tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con thì chính các con hãy làm cho người ta như thế”.

3. “Các con hãy vào (Nước trời) bằng cửa hẹp”.

B. Suy gẫm (...nẩy mầm)

1. “Tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con thì chính các con hãy làm cho người ta như thế”. Chuyện có thật sau đây minh họa rất tốt cho lời khuyên này:

Một hôm, người phụ nữ đến thăm một người bạn và tình cờ đọc được một câu rất ngông dán trên tủ lạnh nhà người ấy: “Hãy thực thi sự tử tế một cách càn dở và những cử chỉ đẹp một cách vô nghĩa”. Bà chép câu này đem về nhà dán ở nhà mình và quyết làm theo. Chồng bà, một giáo viên, thấy câu đó cũng thích và đem chép lên bảng trong lớp học. Một học sinh cũng thấy hay nên chép về cho cha mình. Ông này là biên tập viên của một nhật báo địa phương nên ông lại đưa lên báo. Chẳng mấy chốc, câu nói như vết dầu loang đã lan rộng nhiêu nơi tại nước Mỹ và đã thúc đẩy được nhiều cử chỉ đẹp rất “vô nghĩa”. Thí dụ tại Chicago, một buổi sáng có một thiếu nữ tự động đến từng nhà của những người hàng xóm và cào tuyết trước gara đậu xe giúp họ; tại Saint Louis, một người đàn ông bình thường rất cau có nhưng một hôm ông ra đường bị một chiếc xe khác quệt trầy xe ông, ông thò đầu ra khỏi xe, mỉm cười nói “không có gì đâu”; tại San Francisco, một người đàn ông dừng xe để đóng thuế qua cầu San Francisco chẳng những cho xe mình mà còn cho cả dãy xe phía sau. (Trích “Chờ đợi Chúa”)

2. “Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua lối đó. Còn cửa hẹp vào đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy”. (Mt 7,13-14).

Mọi người cho rằng tôi "không bình thường" khi có ý định bỏ Thành phố lên Đà Lạt học.

Mà cũng đúng thôi, bỏ Thành phố lên “núi”, xa gia đình, không họ hàng, không bạn bè… Tôi suy nghĩ thật nhiều và cuối cùng cũng quyết định ra đi.

Cuộc sống thành thị đầy hứa hẹn, nhưng tôi muốn chọn cho mình một con đường, mà ở đó mình dễ gặp lại mình, gặp lại anh em, quê hương và đồng loại. Đó là con đường của Chúa Giêsu. Và tôi nguyện là khách lữ hành tìm theo dấu chân Người.

Lạy Chúa, xin cho con nhận ra rằng ở cuối con đường hẹp và chông gai này là chính Chúa dang tay đón chờ con. (Hosanna).

(Lm. Carôlô Hồ Bặc Xái)

Cầu nguyện: 

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể,

Chúng con xin tôn kính và thờ lạy Chúa là Ðấng tạo thành chúng con. Chúng con tin Chúa đang ngự thật trong tấm bánh bé nhỏ nơi bí tích Tình Yêu này. Chúng con xin chúc tụng và ngợi khen tình yêu vô biên của Chúa dành cho chúng con.

Lạy Chúa, dân Do Thái đã từng hãnh diện và hô to rằng: "có dân tộc nào được Chúa ở giữa như dân tộc này". Chúng con thật hãnh diện vì Chúa đang ở giữa cộng đoàn giáo xứ chúng con. Chúa còn đang đi vào từng cuộc đời chúng con. Chúa đến từng gia đình chúng con. Chúa thăm viếng và ở lại với chúng con mọi ngày cho đến tận thế. Xin giúp chúng con biết đón nhận hồng ân Chúa cho xứng đáng. Xin giúp chúng con luôn biết sống dưới cái nhìn của Chúa. Chúa thấy hết mọi sự, thế nên chúng con phải sống thánh thiện, công bình và bác ái trước mặt Chúa. Chúa sẽ xét xử công minh, thế nên chúng con phải sống trung thực và chu toàn bổn phận của mình trước mặt Chúa. Xin giúp chúng con cũng trở nên chứng nhân cho tình yêu của Chúa khi chúng con biết sống cho tha nhân. Xin đừng để chúng con vì lười biếng mà bê trễ bổn phận và sống thiếu trách nhiệm với tha nhân.

Lạy Chúa, xin thanh tẩy môi miệng, trí lòng chúng con luôn trong sạch, thánh thiện hầu xứng đáng là đền thờ cho Chúa ngự trị. Amen.

(Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền)

BÀI ĐỌC I: St 13, 2. 5-18

"Bác không muốn có sự bất bình giữa bác và cháu: vì chúng ta là anh em với nhau"

Bài trích sách Sáng Thế

Bấy giờ Abram rất giàu, có nhiều vàng bạc. Ông Lót, người đi với Abram, cũng có nhiều đàn chiên, bò và lều trại. Miền đó không đủ chỗ cho cả hai cùng ở, vì họ có nhiều tài sản, nên không thể ở chung với nhau. Bởi thế các người chăn chiên của Abram và của Lót hay xảy ra cãi lẫy nhau. Khi ấy dân Canaan và dân Phêrêzê ở miền này. Vậy Abram nói cùng Lót rằng: "Bác không muốn có sự bất bình giữa bác và cháu, giữa các người chăn chiên của chúng ta, vì chúng ta là anh em với nhau. Trước mặt cháu có cả một miền rộng rãi, xin cháu hãy lìa khỏi bác: nếu cháu đi bên tả, thì bác sẽ đi bên hữu; nếu cháu chọn phía tay phải, thì bác sẽ đi về phía tay trái". Vậy Lót ngước mắt lên trông thấy cả miền đồng bằng sông Giođan, có nước dồi dào. (Trước khi Chúa huỷ diệt thành Sôđôma và Gômôra, cả miền ấy và phía Segor như vườn địa đàng của Chúa và như đất Ai-cập). Lót chọn miền đồng bằng sông Giođan và đi về phía đông. Thế là hai bác cháu lìa xa nhau. Abram ở lại đất Canaan, còn Lót ở các đô thị gần sông Giođan, và cư ngụ tại Sôđôma.

Dân thành Sôđôma rất xấu xa, vì quá tội lỗi trước mặt Chúa. Sau khi Lót đi rồi, Chúa phán cùng Abram rằng: "Hãy ngước mặt lên và từ nơi ngươi đang ở, hãy nhìn tứ phía: đông tây nam bắc. Tất cả đất mà ngươi trông thấy, Ta sẽ ban vĩnh viễn cho ngươi và dòng dõi ngươi. Ta sẽ làm cho con cháu ngươi đông như bụi đất. Nếu ai có thể đếm được bụi đất thì mới có thể đếm được con cháu ngươi. Hãy chỗi dậy và đi khắp miền này, vì chưng Ta sẽ ban miền này cho ngươi". Bởi vậy Abram di chuyển lều trại đến ở thung lũng Mambrê, thuộc miền Hebron, và dựng bàn thờ kính Chúa ở đó.

(Nguồn: Uỷ ban Thánh Kinh / HĐGMVN)