Suy niệm Lời Chúa: CN tuần 2 Thướng Niên - Năm C (+video)

CHÚA NHẬT 2 THƯỜNG NIÊN C

Ga 2,1-12

"Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo"

(Ga 2,5).

 

Ðức Giêsu, Mẹ Ngài và các môn đệ cùng có mặt trong một đám cưới ở làng quê Cana.

Ðám cưới là một cuộc vui kéo dài cả tuần. Tiếc thay, tiệc nửa chừng thì hết rượu.

Ðức Giêsu đã làm dấu lạ đầu tiên trong Tin Mừng Gioan. Ngài đã biến nước thành rượu. Ngài trả lại bầu khí vui tươi cho đám cưới.

Tin Mừng Gioan hay kể lại những dấu lạ có ý nghĩa. Những dấu lạ vén mở con người của Ðức Giêsu. Làm bánh hóa nhiều cho thấy Ðức Giêsu là Bánh thật. Chữa người mù bẩm sinh cho thấy Ðức Giêsu là Ánh Sáng. Hoàn sinh Lazarô cho thấy Ðức Giêsu là sự Sống Lại.

Dấu lạ ở tiệc cưới Cana cũng cho ta biết Ngài.

Thứ nước dùng cho nghi thức tẩy uế của Do Thái giáo, Ðức Giêsu biến nó thành rượu ngon, một lượng rượu khổng lồ vượt quá mức đòi hỏi.

Ngài biến nước của Cựu Ước thành rượu của Tân Ước. Như thế, Ngài đã mở ra một thời đại mới, thời đại thiên sai, chan chứa niềm vui cứu độ.

Ðức Giêsu cho thấy mình chính là Ðấng Mêsia. Ngài đến để thiết lập một trật tự mới dồi dào và phong phú, như rượu vừa nhiều vừa ngon.

Cựu Ước không làm con người mãn nguyện.

Con người vẫn khát khao và tìm kiếm hạnh phúc.

Nhưng hạnh phúc vẫn là cái gì bèo bọt, mong manh.

Ðức Giêsu đã dự tiệc cưới ở Cana.

Ngài muốn dự mọi bữa tiệc liên hoan của con người.

Ngài muốn chia sẻ và bảo vệ niềm vui bé nhỏ nơi họ.

Dấu lạ Cana chủ yếu cho ta thấy Ðức Giêsu là ai, nhưng Ðức Maria cũng có một vai trò đáng kể.

Mẹ hiện diện trong tiệc cưới như thân mẫu Ðức Giêsu.

Mẹ thấy rõ sự lúng túng lo âu của chàng rể.

"Họ hết rượu rồi": Mẹ chỉ nói với Con như vậy.

Câu nói của Mẹ ẩn chứa một lời nài xin kín đáo.

Mẹ mong Con làm một điều gì đó mà Mẹ không rõ.

"Người bảo gì, các anh hãy làm."

Quả thật Ðức Giêsu có bảo và các gia nhân có làm, nhờ đó dấu lạ Cana được thực hiện.

Qua sự đóng góp của Mẹ trong dấu lạ mở màn này, đức tin của các môn đệ được củng cố và lớn lên.

  Và hôm nay Mẹ vẫn nói nhỏ với Chúa: Họ hết rượu rồi!

Niềm vui chợt tắt, tình yêu nhạt phai, gia đình tan vỡ...

Cần biết bao sự hiện diện của Chúa và Mẹ trong mỗi gia đình, giữa lúc khó khăn bối rối.

"Người bảo gì, các con hãy làm"

Ðó vẫn là lời Mẹ nhắn nhủ với chúng ta hôm nay.

Các thuỷ thủ Hoa Kỳ trú đóng tại vùng biển Phi Luật Tân, vào thời đệ nhị thế chiến có kể lại một câu chuyện thật cảm động như sau:

Theo lệnh của viên chỉ huy trưởng, tất cả mọi quân nhân đều phải có mặt tại ví trí của mình khi có lệnh báo động. Quân nhân nào không tuân lệnh, có thể bị xử bắn.

Một hôm, vào giữa lúc còi báo động vang lên, một binh sĩ bỗng đánh rơi cái áo khoác xuống biển. Viên chỉ huy trưởng của chiến hạm yêu cầu mọi người trở về vị trí để sẵn sàng chiến đấu. Thế nhưng, người binh sĩ đã khinh thường lệnh của viên chỉ huy, và có lẽ cũng xem thường cả hình phạt nặng nề có thể xảy đến. Anh đã nhảy xuống biển và vớt cho bằng được cái áo khoác của mình. Vừa lên khỏi mặt nước, anh đã bị điệu tới trình diện trước mặt viên chỉ huy. Tất cả mọi người đều lo sợ cho số phận của anh. Tra hỏi bao nhiêu, anh cũng vẫn không nói, chỉ giữ thinh lặng.

Cuối cùng, người binh sĩ đó rút từ trong túi chiếc áo khoác ra một tấm hình và trao cho viên chỉ huy rồi nói:

-Thưa ngài, tôi không thể để mất tấm ảnh này, vì đây là ảnh của mẹ tôi.

Cuộc đời sẽ có lúc vui như ngày cưới: Hãy dành cho Đức Mẹ một chỗ ở đó.

Cuộc đời có những lúc thảm bại như ở đỉnh đồi Golgotha. Cũng hãy dành cho Đức Mẹ một chỗ ở đó.

Có Đức Mẹ ở cùng thì niềm vui sẽ trọn vẹn.

Có Đức Mẹ bên cạnh thì cô đơn sẽ lùi xa.

Có Đức Mẹ chỉ đường thì sẽ không sợ lạc lối.

Có Đức Mẹ ở bên thì chắc sẽ thành công.

Lạy Mẹ Maria, khi đọc Phúc Âm,
lúc nào chúng con cũng thấy Mẹ lên đường.
Mẹ lên đường đi giúp bà Isave, rồi đi Bêlem sinh Ðức Giêsu.
Mẹ đưa con đi trốn, rồi dâng Con trong Đền thờ.
Mẹ tìm Con bị lạc và đi dự tiệc cưới ở Cana.
Mẹ đi thăm Ðức Giêsu khi Ngài đang rao giảng.
Cuối cùng Mẹ đã theo Ngài đến tận Núi Sọ.

Mẹ lên đường để đáp lại một tiếng gọi
âm thầm hay rõ ràng, từ ngoài hay từ trong, từ con người hay từ Thiên Chúa.
Chúng con thấy Mẹ luôn đi với Ðức Giêsu trong mọi bước đường của cuộc sống. Chẳng phải con đường nào cũng là thảm hoa.
Có những con đường đầy máu và nước mắt.

Xin Mẹ dạy chúng con
đừng sợ lên đường mỗi ngày,
đừng sợ đáp lại những tiếng gọi mới của Chúa
dù phải chấp nhận đoạn tuyệt chia ly.

Xin giữ chúng con luôn đi trên Ðường-Giêsu
để chúng con trở thành nẻo đường khiêm hạ
đưa con người hôm nay đến gặp gỡ Thiên Chúa.  Amen.