Bài giảng thiếu nhi: Chúa Nhật 23 Thường Niên, năm B (+video)

CHÚA NHẬT 23 THƯỜNG NIÊN NĂM B

Mc 7,31-37

"Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả:

 ông làm cho kẻ điếc nghe được,

và kẻ câm nói được."(Mc 7,38)

Thiếu nhi chúng con yêu quí,

Cha hỏi chúng con: Chúa Giêsu đã làm gì trong bài Tin Mừng hôm nay?

- Thưa cha Chúa đã chữa cho một người mắc bệnh vừa câm vừa điếc.

- Thế chúng con đã thấy ai câm bao giờ chưa?

- Thưa cha… thấy rồi.

- Còn người điếc.

- Thưa cha cũng đã thấy.

- Thế cha hỏi chúng con, sau khi được chứng kiến việc Chúa Giêsu làm người ta đã có phản ứng như thế nào?

- Thưa cha, họ hết sự kinh ngạc, và nói: "Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả: ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được."(Mc 7,37)

- Rất đúng! Chúng con trả lời hay quá. Cha khen chúng con.

- Cha hỏi câu cuối cùng: Chúng con có muốn được người ta khen chúng con như họ đã khen Chúa Giêsu không? Khỏi cần trả lời cha cũng biết ai trong chúng con mà lại không mong được như thế.

 Cha kể cho chúng con câu chuyện nhỏ này.

 Đây là một trong những câu chuyện giáo dục mà người Đức hay kể cho nhau nghe. Đó là câu chuyện kể về một em bé có tên là Jeannette. Hôm đó em Jeannette được cùng với cha mẹ đi xem một cuộc diễn binh lớn. Vì là con của một chức sắc cao cấp cho nên em được ngồi ở trên khán đài với cha mẹ. Chung quanh khán đài có cả hàng ngàn người cùng đứng xem. Hôm đó Hoàng đế và Hoàng Hậu cũng có mặt trên khán đài. Từ trên khán đài Jeannette thấy một bà cụ yếu đuối, đang cố gắng kiễng chân mình lên để xem nhưng chắc là cũng chẳng thấy gì. Khi thấy như vậy, Jeannette bèn thầm nghĩ trong lòng:

- Mình khỏe mạnh mà ngồi đây, để cho bà cụ già yếu đuối kia đứng chen chúc cố gắng mãi mà không thấy gì thì không nên. Mình phải kính trọng người già để sau này mình về già, người khác cũng sẽ kính trọng lại mình như vậy!

Nghĩ như thế nên cô bèn đi xuống mời bà cụ lên đứng vào chỗ của mình rồi tự nguyện ra đứng chỗ đám đông. Và thật bất ngờ trong khi cô đang cố nhón chân mình lên để xem thì một người lính cận vệ của nhà vua mặc áo giáp vàng, lách đám đông đến trước mặt cô và nói:

          - Cô bé ơi, hoàng hậu cho mời cô đến ngồi bên cạnh người!

          Bé Jeannette ngạc nhiên khi đứng trước mặt hoàng hậu, nhưng hoàng hậu nói rằng:

          - Hãy ngồi bên cạnh ta, ta đã thấy con nhường chỗ cho bà cụ già, nên bây giờ con được phép ngồi cạnh ta!

Cô bé này đã làm một việc mà Hoàng hậu cũng phải cảm phục vì đó là một việc tốt.

Cha thấy trong cuộc sống chẳng thiếu gì những việc tốt mà mọi người có thể làm. Chỉ tiếc có một điều là nhiều người biết là tốt mà không dám làm hay không chịu làm thôi. Chúng con hãy cố gắng để làm việc tốt, càng nhiều càng hay.

Cha lấy một thí dụ:

Một bé gái nọ có thói quen đọc kinh trước khi đi ngủ. Ngày kia, em bị bệnh nặng phải vào nhà thương. Các bác sỹ cho biết chỉ có giải phẫu mới có hy vọng cứu sống em. Trước khi cho thuốc gây mê, các bác sỹ và y tá báo cho em biết là em sẽ được ngủ một giấc dài. Nghe nói ngủ, cô bé ngây thơ đã xin được quỳ xuống cầu nguyện. Thế là trước mặt mọi người, cô bé quỳ gối cầu nguyện một cách hết sức chân thành, và em kết thúc bằng lời nguyện như sau: "Xin Chúa cho con được chóng lành bệnh". Cầu nguyện xong, em bé nằm xuống và xin các bác sỹ và y tá tiến hành cuộc giải phẫu...

Ngày hôm sau, cô bé tỉnh dậy với nỗi đau tội cùng. Câu hỏi đâu tiên của em với bác sỹ là:

- Cháu có được lành bệnh không, thưa bác sỹ?

Vị bác sỹ nhìn thẳng vào đôi mắt của em và đáp với tất cả sự xúc động:

          - Cháu hãy để cho Chúa lo liệu, bác chưa biết được kết quả của cuộc giải phẫu. Nhưng có một điều bác tin chắc, đó là cháu đã cứu được một người, và người đó không ai khác hơn đó chính là bác đây! Từ lâu, bác đã không đến nhà thờ, bác không còn nhớ đến Chúa và cũng không bao giờ cầu nguyện nữa. Thế nhưng, hôm qua khi nhìn thấy cháu cầu nguyện một cách thật sốt sắng, bác không cầm được nước mắt. Chúa đã đánh động bác. Sáng nay, bác đã đến nhà thờ xưng tội và chịu lễ. Bác tin chắc rằng Chúa đã nhận lời cháu. Cháu đừng lo lắng nữa. Hãy phó thác cho Thiên Chúa!".

Thiên Chúa, và chỉ có Thiên Chúa mới hiểu rõ điều gì tốt đẹp chúng ta người ta làm cho nhau.

Chúa Giêsu đã làm cho mọi người phải kinh ngạc mà thốt lên: "Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả"(Mc 7,27). Những việc tốt đẹp Chúa làm thì không sao kể cho hết được. Đọc trong Tin Mừng chúng ta thấy rất rõ điều đó.

Cha muốn kết thúc bài nói chuyện hôm nay bằng câu chuyện này. Câu chuyện được viết trong một cuốn sách mà cha rất thích. Đó là cuốn Những Tâm Hồn Cao Thượng. Đây là lời của một bà mẹ khuyên con.

Sáng hôm nay, lúc đi học về, con đi trước mẹ, con đã gặp một người đàn bà nghèo bế một đứa con nhỏ xanh xao yếu đuối và chìa tay xin con bố thí. Mẹ thấy con đã nhìn người ta bằng cặp mắt lạnh lùng và con đã chẳng cho bà ta gì cả và mẹ biết lúc ấy túi con đang có tiền. Nghe mẹ, con ơi!

Con đừng tập thói làm ngơ trước người nghèo khó ngửa tay xin con; hơn nữa con lại càng không nên bước qua một người mẹ xin ăn cho đứa con của mình. Con hãy nghĩ đến đứa trẻ thơ bụng đang đói, nghĩ đến sự đau khổ của người mẹ.

Mỗi khi mẹ bố thí cho kẻ nghèo thì bao giờ họ cũng cảm ơn và cầu chúc cho mẹ, cho cả nhà ta được mọi sự lành. Những lời chúc ấy nghe êm ái biết là dường nào! Và lòng tạ ơn họ không biết bao nhiêu.

Những lời cầu nguyện ấy sẽ thấu đến đấng Thượng đế để ngài phù hộ cho tất cả những người thân yêu của ta. Vì thế, mẹ trở về rất hài lòng và tự nhủ:

- Người ấy đã cho ta nhiều hơn là ta đãi họ!

Enricô ơi! Con hãy nghe lời mẹ: thỉnh thoảng con nên bớt một vài xu trong túi tiền của con để cho người già không chốn nương thân, người mẹ không có gạo, đứa trẻ không mẹ không có cha. Những kẻ nghèo khó thích xin trẻ con vì khi làm như thế họ không cảm thấy nhục, vì trẻ con cũng như họ là những người phải cần đến mọi người. Con có nhận thấy ở quanh trường con thường có nhiều kẻ ăn xin không? Sự bố thí của người lớn là một việc làm phúc, nhưng sự bố thí của trẻ con không những là một việc làm phúc mà còn là một sự vỗ về nữa, vì mỗi lần đứa trẻ đem cho thì hình như đồng tiền của nó có kèm theo một bông hoa ở trong tay nó rơi ra.

Con ơi! Con phải biết con có đủ cả, chứ kẻ khó thì thiếu hết. Khi con mong được sung sướng thì người nghèo chỉ cầu sao cho khỏi chết. Trong một đám người có bao nhiêu là nhà giàu, trong một dẫy phố có bao nhiêu người sang trọng qua lại, có bao nhiêu đứa trẻ ăn mặc xa hoa, thế mà mẹ vẫn còn thấy nhiều đàn bà và trẻ con đói khát, rách rưới! Thực đáng buồn thay!

Muốn cho người ta khỏi chê con là một kẻ vô tình thì từ sau, con đừng bước qua một kẻ khó mà không cho gì nhé.

Mẹ con.