Suy niệm Lời Chúa thứ Bảy tuần 16 thường niên |

Suy niệm Lời Chúa thứ Bảy tuần 16 thường niên

THỨ BẢY TUẦN XVI THƯỜNG NIÊN

Mt 13,24-30

"Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt.

Đến ngày mùa, tôi sẽ bảo thợ gặt:

hãy gom cỏ lùng lại, bó thành bó mà đốt đi,

còn lúa, thì hãy thu vào kho lẫm cho tôi."(Mt 13,30)

Dụ ngôn cỏ lùng trong bài Tin Mừng hôm nay là một dấu chỉ sống động về lòng nhân từ và bao dung của Thiên Chúa. Cỏ lùng đã được gieo vào đồng lúa, nhưng không phải vì thế đồng lúa hóa ra đồng hoang. Đó là hình ảnh của chính cõi lòng con người: mầm mống sự dữ đã cắm rễ sâu trong lòng người, nhưng không phải vì thế mà con người hóa ra hư đốn hoàn toàn. Vết nhơ của tội nguyên tổ đã làm hoen ố lòng người, nhưng không vì thế mà ánh sáng của ân sủng hoàn toàn tắt lịm. Trong đáy thẳm tâm hồn kẻ tội lỗi vẫn còn chiếu sáng hình ảnh của Thiên Chúa. Chính vì nhìn thấu tận đáy lòng con người mà Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về con người. Thiên Chúa yêu thương và tha thứ không ngừng, bởi vì Ngài tin tưởng nơi con người: cho dù có xấu xa thấp hèn đến đâu, mỗi người vẫn là hình ảnh của Ngài.

Một tu sĩ trẻ nọ được gởi đến làm việc với một số anh em khác tại một xưởng dệt. Công việc của họ là dệt một khung vải rộng lớn, trên đó mỗi người ngày ngày dệt một phần được trao phó. Việc làm xem ra độc điệu và vô nghĩa. Ngày nọ, không còn chịu đựng nổi một công việc nhàm chán như thế, người tu sĩ trẻ thốt lên với tất cả sự giận dữ của mình:

- Trước khi tôi được sai đến đây, người ta nói với tôi về một công trình nghệ thuật cao cả mà tôi sẽ góp phần vào. Bây giờ tôi chỉ thấy rằng, tôi phải dùng kim đâm qua xỏ lại như một cái máy, tôi không thấy đâu là nghệ thuật cả.

Nghe thế, vị tu sĩ già mới nói với thầy như sau:

- Con ơi! Làm sao con thấy được công trình nghệ thuật chúng ta đang cộng tác để thực hiện, bởi những gì con đang thấy chỉ là mặt trái của tấm thảm. Hơn nữa, việc con đang làm là một điểm nhỏ trong công trình mà thôi.

Khi tấm thảm đã hoàn thành, người ta lật tấm thảm lại. Lúc bấy giờ, vị tu sĩ trẻ mới thấy rằng mình góp phần vào một tuyệt tác. Đó là bức tranh của ba vua triều bái hài nhi Giêsu, những đường kim mà người tu sĩ trẻ ngày ngày đút qua xỏ lại, chính là hào quang sáng chói trên đầu Chúa Hài Nhi. Điều mà thầy cho là vô nghĩa nhất, giờ đây hiện lên như một kỳ công.