Bài giảng thiếu nhi: Chúa Nhật 17 Thường Niên, năm B (+video)

CHÚA  NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN B

Ga 6,1-15

Vậy, Ðức Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn,

rồi phân phát cho những người ngồi đó.

Cá nhỏ, Người cũng phân phát như vậy,

i muốn ăn bao nhiêu tùy ý."(Ga 6,11)

Thiếu nhi chúng con yêu quí,

Tuần trước cha đã nói với chúng con về một Chúa Giêsu thật dễ thương. Chúa dễ thương bởi vì Chúa biết quan tâm đến mọi người. Những người được Chúa quan tâm trong bài Tin Mừng tuần trước là các môn đệ và đám đông dân chúng.

Thế cha hỏi chúng con, khi đọc đoạn Tin Mừng này chúng con có thấy điều gì đáng cho chúng ta quan tâm học hỏi  không?

………………

Theo cha thì cha thấy có hai đều rất đẹp đáng cho chúng ta học hỏi.

1. Điều thứ nhất đó là tấm lòng của Chúa Giêsu.

Chúng con thấy tấm lòng của Chúa là tấm lòng như thế nào?

- Thưa cha tấm lòng của Chúa là tấm lòng rất tốt.

- Chúng con trả lời rất hay. Đám đông theo Chúa đã mấy ngày ở nơi hoang vắng. Chúa thấy họ cần phải được ăn. Chúa hỏi ông Phi-líp-phê: "Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?"(Ga 3,5)

Tin Mừng ghi Chúa hỏi ông Philipphê như vậy để thử ông thôi chứ Người biết mình sắp làm gì rồi (Ga 6,6)

Và Chúa đã làm gì thì chúng con đã thấy. Một phép lá quá lớn, lớn không ai dám ngờ tới. Dân chúng được ăn no nê thoải mái má vẫn còn dư thừa.

Chúng ta hãy tập cho mình biết đối xử tốt với mọi người như Chúa,

Cha kể cho chúng con nghe câu chuyện này: "Một hôm hoàng đế Napoléon của Pháp vào một nhà hàng nọ. Đi theo ông, chỉ có một sĩ quan tùy viên. Vì không muốn cho ai nhận ra mình là hoàng đế nên ông và viên sĩ quan tùy viên đã ăn mặc như một người thường dân.

Sau khi hai người ăn uống xong, chủ quán đến tính tiền. Tổng cộng là 14 quan. Viên sĩ quan tùy viên lấy tiền trả. Nhưng bỗng mặt ông tái mét đi vì ông quên đem tiền theo.

Thấy thế hoàng đế Napoléon hiểu ngay, ông nói nhỏ:

- Không sao, đừng lo để tôi trả cho.

Hoàng đế lục xét hết túi trên rồi túi dưới nhưng cũng không có đồng nào. Làm sao bây giờ đây?

Viên sĩ quan tùy viên nói với bà chủ nhà hàng:

- Thật là xui cho chúng tôi. Hôm nay chúng tôi đi mà quên đem theo tiền. Xin bà vui lòng cho chúng tôi khất một giờ đồng hồ nữa, tôi sẽ trở lại để thanh toán số tiền này cho bà.

Bà chủ nhà hàng nhất định không chịu và còn dọa là nếu hai người không trả tiền ngay thì bà sẽ cho gọi cảnh sát.

Anh bồi bàn theo dõi câu truyện từ đầu, cảm thương cho hai người khách lạ nên nói với bà chủ:

- Quên đem theo tiền trong túi là một điều có thể xảy ra cho bất cứ ai. Điều đó quá thường mà bà! Xin bà đừng gọi cảnh sát làm gì. Tôi xin trả 14 quan thay cho hai ông khách này. Xem ra hai ông đây là người thật thà chứ không muốn lường gạt gì đâu.

Thế là nhờ anh giúp bàn trong nhà hàng có lòng tốt mà hoàng đế Napoléon và viên sĩ quan tùy tùng mới có thể rời quán bình an.

Rồi chỉ một lát sau, viên sĩ quan tùy viên trở lại nhà hàng. Ông hỏi bà chủ nhà hàng:

- Bà đã tốn bao nhiêu tiền để mở nhà hàng này?

Bà chủ trả lời:

- 30.000 quan.

Viên sĩ quan lấy từ ở trong túi ra số tiền 30.000 quan và đặt trên bàn rồi nói:

- Vâng lệnh của chủ tôi là hoàng đế Napoléon, tôi xin bà sang lại quán này cho người giúp việc của bà, người đã giúp chúng tôi trong lúc chúng tôi kẹt không đem theo tiền.

Đó chúng con thấy, những người có lòng tốt thì đáng được thưởng công như vậy.

Đời của cha, cha có nhiều ân nhân, nhưng có một ân nhân đã dạy cha một bài học, một bài học mà cha nhớ hằng ngày. 

Cha đố chúng con biết đó là bài học gì đó?

Đó là một câu nói mà cha coi như châm ngôn của cuộc đời. Câu đó như thế này: "Sống có đức, mặc sức mà ăn". Chúng con đã nghe ai nói với chúng con câu đó chưa.  Hôm nay chúng con hãy nhớ đi "Sống có đức, mặc sức mà ăn".

2. Điều thứ hai đó là tấm lòng tốt của em bé bán bánh.

Em bé bán bánh chỉ có "năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá" (Ga 6,7). Gia tài của em chỉ vỏn vẹn có thế. Chắc là cha mẹ em nghèo cho nên bắt em đi làm cái nghề bán bánh dạo này. Giữa một biển người đang đói cần phải ăn, nếu em có "hét" giá thật cao thì có lẽ cũng chẳng thiếu gì người muốn mua. Thế nhưng em đã quảng đại dâng cho Chúa. Thật là một việc làm thật quí giá. Giả như hôm đó không có năm cái bánh và hai con cá của em bé thì cha tin Chúa vẫn làm phép lạ. Lý do vì Chúa thương. Tình thương đã làm cho Chúa thổn thức trong lòng đến nỗi Người không thể cam tâm nhìn đoàn người đang đói cần phải ăn nhưng không có bánh. Thế nhưng ở đây Chúa vẫn đón nhận 5 chiếc bánh và 2 con cá của một em bé như một đóng góp tuy nhỏ bé, nhưng rất đẹp lòng Chúa.

Sự đóng góp của con người vào công việc của Chúa thật đẹp biết bao.

Đọc trong toàn bộ Kinh Thánh chúng ta thấy Chúa rất thích điều đó. Thử hỏi còn gì quan trọng và vĩ đại bằng công trình cứu chuộc cả loài người, thế mà Thiên Chúa đã không tự mình làm, mà Chúa đã đón nhận lời Xin Vâng của một có thiếu nữ nghèo khó. Chúng con có biết người đó là ai không?

- Thưa Đức Mẹ Maria.

Một Hoàng đế nọ cỡi ngựa vào rừng săn bắn. Khi đi ngang qua ngọn đồi gần bìa rừng, ông trông thấy một cụ già râu tóc bạc phơ đang cặm cụi đào lỗ trồng cây, Hoàng đế liền thắng ngựa và lớn tiếng bảo cụ già:

- Chắc hẳn là ngươi không mong đợi được ăn trái của cây ngươi đang trồng hôm nay chứ!

Cụ già thản nhiên đáp:

- Hạ thần không bao giờ thất vọng về điều đó; bao lâu hạ thần còn được Thượng Đế ban cho sinh lực, bấy lâu vẫn tiếp tục hy vọng và chu toàn bổn phận của hạ thần.

Hoàng đế tò mò hỏi thêm:

-Thế ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?

Cụ già đáp:

-Thưa Hoàng Thượng, năm nay hạ thần vừa tròn một trăm tuổi, biết đâu Thiên Chúa còn cho hạ thần sống thêm một ít năm nữa để hưởng dùng trái cây này. Dù sao, mỗi khi trồng cây, hạ thần không làm gì hơn là tiếp tục công trình sáng tạo của Thiên Chúa, Đấng đã truyền cho trái đất trổ sinh hoa trái phong phú.

Thán phục lòng tin của cụ già chất phác đơn thành, Hoàng đế nói tiếp:

- Nếu ngươi còn thọ tới ngày cây vả này trổ hoa kết trái, ngươi hãy cho ta biết.

Ít lâu năm sau, những cây vả đã bắt đầu nở hoa, rồi kết trái đầy cành. Đợi tới ngày trái vả chín ngọt, cụ già hái đầy một giỏ, rồi lên đường tới đền vua. Tới cổng, lính canh từ chối không cho cụ già nghèo nàn vào chầu vua, nhưng cụ già cứ nài nỉ phân trần đầu đuôi câu chuyện, và rồi vì kính nể tuổi già tóc bạc, sau cùng mấy anh lính tháp tùng cụ già vào triều yết vua. Cụ già khiêm tốn cúi mình trước ngai vua và nói:

- Tâu Hoàng Thượng, hạ thần là ông già khom lưng trồng cây bên bìa rừng mà Hoàng Thượng đã gặp mấy năm trước đây. Hôm nay hạ thần xin kính dâng Hoàng Thượng những trái chín ngọt đầu mùa của cây vả mà hạ thần đã trồng hồi năm ấy.

Nhà vua vui mừng nhận ra cụ già và rất hài lòng với món quà cụ kính dâng, nhất là với lòng trung tín và sự cần cù của cụ. Ngài vui vẻ đổi lại cho cụ già một giỏ đầy những đồng tiền vàng và nói:

- Hỡi người trung tín và đáng kính phục, hãy trở về nhà bình an và tiếp tục cộng tác với Thiên Chúa Toàn năng trong cuộc sáng tạo của Ngài.

Chúng con hãy chịu khó học hành cho thật giỏi để mai sau lớn lên chúng con có thể cộng tác với Thiên Chúa làm cho trái đất nơi chúng ta đang sống mỗi ngày được tốt đẹp hơn! Amen.