Bài giảng thiếu nhi: Chúa Nhật 16 Thường Niên, năm B (+video)

CHÚA NHẬT 16 TNB

Mc 6,30-34

Thiếu nhi chúng con yêu quí,

Chúng ta vừa được nghe một đoạn Tin Mừng mà cha cho là rất hay. Qua bài Tin Mừng hôm nay cha thấy sao mà Chúa Giêsu của chúng ta dễ thương quá!

Cha đố chúng con Chúa dễ thương ở chỗ nào đó?

………..

Cha thấy Chúa dễ thương ở chỗ Chúa luôn biết quan tâm đến mọi người.

Nhiều nhà đạo đức bảo người biết quan tâm là người trái tim họ có mắt.

Cha kể cho chúng con câu chuyện này.

Một ông chủ cửa hàng bán thú nuôi kia đem một tấm biển ghi hàng chữ “Bán chó con” ra treo ngay cửa ra vào. Một lúc sau, có một cậu bé mon men đến, đọc tấm bảng rồi lễ phép hỏi ông chủ:

- Thưa bác, bác định bán những chú chó con với giá bao nhiêu ạ?

Ông chủ ân cần trả lời:

- Cũng còn tùy từng con nữa, khoảng từ 30 đến 50 đô-la, cháu ạ!

Cậu bé thò tay vào túi rồi móc ra một ít tiền lẻ:

- Bác ơi, cháu chỉ có 2 đô-la 37 xu. Bác có thể cho cháu ngắm chúng một tý không ạ?

Ông chủ mỉm cười độ lượng, huýt sáo ra hiệu, thế là từ trong nhà lơn tơn chạy ra năm chú chó con, có một con khập khiễng lẹt đẹt theo sau. Ngay lập tức cậu bé chỉ vào chú chó ấy:

- Con chó con này bị làm sao thế hả bác?

Ông chủ trả lời ra vẻ tiếc rẻ:

- À, bác sĩ thú y bảo rằng xương chậu của nó bị dị tật nên phải què quặt suốt đời thôi!

Cậu bé tỏ ra mừng rỡ:

- Ồ, nếu vậy thì đây chính là con chó cháu muốn mua...

Ông chủ tốt bụng tròn xoe mắt nhìn cậu bé ngạc nhiên:

- Con chó bác không có ý bán, vì có bán cũng chẳng ai mua. Nhưng nếu cháu thật sự thích nó thì bác tặng luôn cho cháu đấy!

Cậu bé hơi bối rối, nhìn thẳng vào mắt ông chủ cửa hàng:

- Thưa bác, cháu không hề muốn bác cho không cháu con chó nhỏ này đâu. Nó cũng đáng giá y như những con chó khác. Cháu sẽ trả đủ tiền cho ông. Đây là 2 đô-la 37 xu, và cháu sẽ đưa thêm cho bác 50 xu mỗi tháng cho đến khi đủ số tiền cháu thiếu bác hôm nay...

Ông chủ vẫn tỏ ra ái ngại can ngăn:

- Cháu không nên mua con chó này chút nào... Nó đâu có thể chạy nhảy vui đùa với cháu như những chú chó lành lặn khác!

Cậu bé lặng lẽ đưa tay xuống kéo ống quần lên để lộ chiếc chân trái bị teo cơ đang được nâng giữ bằng một cái khung bằng nhôm. Cậu ngước mắt nhìn ông chủ cửa hàng và nhỏ nhẹ nói:

- Bác ơi, cháu cũng đâu có thể chạy nhảy vui đùa, và... cháu nghĩ... chú chó bé con này cũng cần được một ai đó cảm thông cho nó, bác ạ!

Đúng là trái tim của em bé này có mắt. Em biết quan tâm đến cả chú chó tật nguyền.

Thế cha hỏi chúng con, chúng con có thấy Chúa Giêsu quan tâm đến ai không? Có chứ.

  1. Trước hết là quan tâm đến các môn đệ.

Sự quan tâm nói lên tấm lòng yêu thương của Chúa đối với các môn đệ. Sau chuyến đi thực tập truyền giáo, các môn đệ đã thấm mệt. Họ cần phải được nghỉ ngơi.

Chúng con có thấy người ta làm việc triền miên mà không nghỉ ngơi không?

Sự nghỉ ngơi sau những ngày làm việc vất vả mệt nhọc là điều Chúa quan tâm. Các môn đệ dường như không để ý tới. Thế nhưng Chúa thì khác. Sau khi các môn đệ đi truyền giáo về Chúa bảo: "Anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Nghỉ ngơi để lấy sức. Nghỉ ngơi để bồi dưỡng hầu sau đó có thể làm việc tốt hơn. 

Chúng con cũng hãy bắt chước Chúa quan tâm đến nhau để làm cho cuộc sống chúng ta đang sống có được nhiều niềm vui và cuộc sống đáng sống hơn. Đây là câu chuyện có thật đã xảy ra ở một trường đào tạo nghiệp vụ y tá.

Vào tháng thứ hai của một khóa học tại trường, giảng viên cho chúng tôi làm một bài kiểm tra về kiến thức phổ thông.

Tôi vốn là một sinh viên chăm chỉ nên dễ dàng trả lời mọi câu hỏi trong bài kiểm tra, trừ câu hỏi cuối: "Chị tạp vụ ở trường tên là gì?"Tôi nghĩ đó chỉ là một câu hỏi cho vui. Tôi đã trông thấy chị ta vài lần. Chị có dáng người cao, mái tóc nâu sâm và khoảng 50 tuổi, nhưng làm thế nào mà tôi có thể biết tên chị được kia chứ? Tôi đã nộp bài và bỏ trống không trả lời câu hỏi đó.

Trước khi tan học, một sinh viên đứng lên hỏi giảng viên về cách tính điểm câu hỏi cuối trong bài kiểm tra vừa làm. Giáo sư bộ môn trả lời:

- Tất nhiên là có tính điểm. Trong mọi ngành nghề, các anh chị luôn phải gặp gỡ và tiếp xúc với nhiều người. Tất cả những con người đó đều có ý nghĩaHọ đáng được các anh chị quan tâm chú ý đến, cho dù tất cả những gì ta có thể làm cho họ chỉ là một lời chào hỏi và một nụ cười.

Tôi đã không quên bài nọc đó trong suốt cuộc đời mình. Tôi cũng đã biết được tên của chị tạp vụ trong trường. Chị ta tên là Dorothy.

  2. Tiếp đến Chúa quan tâm đến nhu cầu của quần chúng.

Chúng con thấy Chúa và các môn đệ đã không tìm được sự nghỉ ngơi như mình mong muốn. Đám đông thấy Chúa Giêsu và các môn đệ Ngài ra đi. Họ không muốn xa Chúa. Họ cũng đi theo và họ tới nơi trước cả khi Chúa và các môn đệ tới.

Lúc Chúa Giêsu và các môn đệ bước ra khỏi thuyền, thì đã thấy đoàn dân mà Chúa cũng như các môn đệ muốn lánh mặt, để tìm thời giờ nghỉ ngơi, đã chờ sẵn đó rồi. Họ đang nóng lòng chờ đợi những điều Chúa dạy dỗ họ.

Thật là rất dễ bực bội với đám đông.Họ đã gây phiền toái cho Chúa. Họ đâu có quyền xâm phạm vào đời sống riêng tư của Chúa bằng những đòi hỏi liên tục như vậy? Chúa không có quyền được nghỉ ngơi yên tịnh và có thời giờ dành riêng cho mình sao? Vậy mà như Tin Mừng ghi lại, Chúa không màng tới điều đó. Chẳng những Chúa không cảm thấy họ gây phiền hà mà ngược lại còn động lòng trắc ẩn xót thương họ.

Ông Premanand là một Kitô hữu có thế giá, thuộc giới thượng lưu Ấn Độ, đã viết lại trong tập tự thuật của ông những lời như thế này: "Từ xưa và cho đến mãi bây giờ, có một sứ điệp chúng ta phải cho rao giảng cho thế giới chưa tin Chúa, đó là: Thiên Chúa quan tâm đến mọi người."

Vâng! Thiên Chúa quan tâm đến mọi người.

Đó là điều con người cần đón nhận và bắt chước nếu con người muốn có hạnh phúc.

Kenneth là một học sinh lớp 6. Cậu rất vui và hồi hộp khi được chọn tham dự ngày hội thao của trường. Cậu bé đã vượt qua các bạn và về nhất trong lần thi chạy đầu tiên. Phần thưởng là dải ruy băng choàng chéo vai và sự hoan hô của khán giả khiến cậu rất hãnh diện - với bố mẹ và với các bạn cùng lớp.

Cậu bé tiếp tục thi lần chạy thứ hai. Ngay khi gần đến đích, chỉ cần thêm vài bước nữa thì Kenneth sẽ lại là người chiến thắng, nhưng cậu bé bỗng chạy chậm lại và bước ra khỏi đường đua. Bố mẹ cậu vô cùng thắc mắc:

- Tại sao con lại làm như vậy, Kenneth? Nếu con tiếp tục chạy, chắc chắn con sẽ giành chiến thắng nữa đấy.

Kenneth ngước đôi mắt trong veo nhìn bố mẹ và trả lời:

- Nhưng, mẹ ơi, con đã có phần thưởng rồi, còn bạn Billy của con thì chưa có.(First news)

Câu chuyện đẹp quá! Ai mà chẳng muốn những điều tốt lành cho mình. Nhưng nếu biết quan tâm làm cho những người khác cũng được như thế thì thật là đáng khâm phục. Amen.