Suy niệm Lời Chúa: Thứ Ba tuần 4 Mùa Chay

THỨ BA TUẦN IV MÙA CHAY

Ga 5,1-3a.5-16

"Đức Giêsu bảo: "Anh hãy chỗi dậy, vác chõng mà đi". Người ấy liền được khỏi bệnh, vác chõng và đi được.(Ga 5,9)

Lời Chúa hôm nay thuật lại việc Chúa chữa cho một bệnh nhân bất toại đã nằm chờ phép lạ từ 38 năm. Có thể nói người được Chúa Giêsu chữa lành trong đoạn Tin Mừng hôm nay là người nghèo khổ nhất trong số những người bệnh tật nghèo khó nằm bên bờ giếng gần thành Giêrusalem, lúc Chúa Giêsu đi ngang qua. Anh nằm chờ từ 38 năm nay. Có biết bao nhiêu người đã từng đi qua, trong đó có cả những vị lãnh đạo trong dân Do Thái, những kẻ người đã thuộc lòng Kinh Thánh và muốn tuân giữ luật Chúa dạy cho đến tận cùng, với đủ mọi chi tiết. Họ đã đi ngang qua đó, nhưng không nhìn thấy người anh em đang cần được giúp đỡ.

Phần Chúa Giêsu Ngài đã nhìn thấy và đã chữa anh. Không những Chúa chữa bệnh nơi thân xác mà Ngài còn muốn tiến xa hơn khi kêu gọi người được chữa lành hãy nghĩ đến phần linh hồn của mình với lời nhắn nhủ "Anh đừng phạm tội nữa".

Ðức cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, tác giả tập sách "Ðường Hy Vọng" viết: "Mỗi người chúng ta cầu xin Chúa ban cho mình có một tâm hồn và đôi mắt như Chúa, để yêu thương và giúp đỡ khi nhìn thấy nhu cầu của anh em xung quanh đang cần đến. Công việc tông đồ của chúng ta không phải là việc làm của con người, nhưng là việc làm của Thiên Chúa, nên cần có những tâm tình của Ngài."

Có một vị vua hay nói về lòng yêu nước, nhưng không bao giờ để ý đến cảnh khổ của người dân, chỉ biết trang hoàng cung điện cho thật đẹp, xây cất những công trình nguy nga, sưu tầm những kỳ hoa dị thảo, tổ chức những buổi yến tiệc linh đình.

Một hôm, nhà vua nghe nói ở một ngôi chùa kia, có bụi hoa hồng nổi tiếng, từng chiếc hoa thật to và rất đẹp, rực rỡ bao phủ cả một góc vườn. Nhà vua báo tin sẽ đến thăm cho biết bụi hồng lạ. Khi vị sư nghe tin đó, ông cắt tất cả những bông hồng xinh tươi đổ vào hố rác, chỉ trừ một cái đang độ khoe sắc.

Vào đến vườn hoa, nhà vua lấy làm lạ vì thực tế khác xa với tin đồn. Khi biết được sự việc, vua hỏi vị sư:

- Tại sao lại làm như thế?

Vị sư từ tốn trả lời:

- Thưa bệ hạ, nếu các hoa nở rộ trên cành, bệ hạ sẽ không thưởng thức được vẻ đẹp của từng chiếc hoa. Vì thực tế, bệ hạ chỉ nhìn đám đông chứ không chú ý đến từng cá nhân.