Cảm nhận khi đọc những mẫu chuyện về Lòng Nhân Ái (2)

(tiếp theo)

Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

Một câu chuyện khác có lẽ các bạn có thể đọc qua rồi, có tên là "Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh”, được phóng tác từ bài viết của Chu Hải Lượng, đã để lại cho tôi nhiều suy nghĩ. Câu chuyện có nội dung như sau:

Chị là “Oshin” – người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn..
Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo : Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, có điều đứa con trai tôi nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé.

Chị mang theo con trai đến. Đi đường chị nói với nó rằng : Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.

Khách khứa đến mỗi lúc mỗi đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng và tráng lệ… Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng chị cũng tìm ra được cách : đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ… đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với con: Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu! Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn “căn phòng dành cho nó” thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà nó chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát… tự mừng cho mình.

Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: Không biết nó đã chạy đi đằng nào… Ông chủ nhìn chị làm thuê như có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm… Qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: Cháu nấp ở đây làm gì ? Cháu biết đây là chỗ nào không ? Thằng bé hồ hởi : Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi đây cùng ăn cơ!

Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp: Con hãy đợi ta nhé. Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khách đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một ít thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự… Thằng bé mở cửa… Ông bước vào: Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé. Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ… Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ… Tất cả đều thật chân thành, ấm áp!

Nhiều năm tháng qua đi… Cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Nhưng anh không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ…

Tôi nhận ra bài học làm người trong câu chuyện trên thật đơn sơ giản dị nhưng vô cùng giá trị. Có thể nói một điều rất quan trọng đã giúp hình thành nhân cách của anh thanh niên trong câu chuyện, đó là cách anh được đối xử. Người chủ của mẹ anh năm xưa đã vô cùng nhân ái với cậu bé nghèo con một người làm công. Ông đã cẩn trọng bảo vệ tình cảm và lòng tự trọng của một đứa bé 5 tuổi thay vì làm nó bị tổn thương…

*  *  *

Chú chó nhỏ

Lòng nhân ái còn trải rộng ra với thiên nhiên, với thế giới quanh ta. Một câu chuyện khác mang tên “Chú chó nhỏ” cũng không rõ tác giả, trong đó người chủ bán chó đã học được một bài học thật bất ngờ nơi cậu bé muốn mua chú chó con bị tật. Câu chuyện kể lại như sau:

Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán Chó Con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đó, có một cậu bé xuất hiện.
"Chú bán mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy?" cậu bé hỏi.

Ông chủ trả lời "Khoảng từ 30 đô la cho tới 50 đô la."

Cậu bé móc trong túi ra một ít tiền lẻ. "Cháu có 3 đô la," cậu nói, "cháu có thể xem chúng được không?"

Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo. Từ trong cũi chạy ra là chó mẹ Lady cùng với năm cái nắm lông be bé xinh xinh quấn quýt theo mẹ. Một con chó con chạy cà nhắc lết theo đàng sau. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào con chó nhỏ bị liệt chân đó và hỏi "Con chó con này bị làm sao vậy?"

Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đã kiểm tra và nói rằng con chó con đó bị tật ở phần hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng mãi mãi. Nó sẽ bị què mãi mãi.
Đứa bé rất xúc động. "Cháu muốn mua con chó con đó."

Người chủ nói rằng "Chắc là cháu không muốn mua con chó đó đâu, còn nếu cháu muốn nó thì chú sẽ cho cháu luôn."

Cậu bé nổi giận. Cậu nhìn thẳng vào mắt của người chủ, và nói rằng "Cháu không muốn chú cho cháu con chó con đó. Nó xứng đáng như bất kỳ con nào khác và cháu sẽ trả cho chú đủ giá tiền cho nó. Thật ra, cháu sẽ đưa cho chú 3 đô la bây giờ và 50 xu mỗi tháng cho đến khi cháu trả đủ số tiền."

Người chủ phản đối "Cháu đâu có muốn mua con chó đó. Nó sẽ chẳng bao giờ có thể chạy được và chơi với cháu như những con chó con khác."

Nghe vậy, cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên để lộ ra một chân bị vặn vẹo, teo quắt và phải có hệ thống thanh giằng chống đỡ… Cậu nhìn lên người chủ và nói rất khẽ "Vâng, cháu cũng không chạy được, và con chó nhỏ đó cần một người có thể hiểu được nó!"

Bạn có cảm nhận gì khi đọc câu chuyện này? Lòng nhân ái không chỉ có giữa con người với nhau, nhưng còn được thể hiện bằng tình yêu thương đồng cảm với cả loài vật. Cậu bé trong câu chuyện quý mến và coi trọng chú chó con bị tật, vì bản thân cậu cũng bị tật và cũng muốn được mọi người yêu mến, tôn trọng. Điều đó gây suy nghĩ cho người khác khi họ vô tình «hạ thấp giá» của đối tượng được yêu thương…

Ngay trong đời thường cũng không thiếu những câu chuyện có thật về lòng nhân ái. Vào tháng 11/2010, báo Dân Trí có đưa một bản tin tựa đề là : “Em bé đánh giày chờ chết trên hè phố”, kể lại câu chuyện thật về một em trai nghèo tên Sao mắc bệnh tim bẩm sinh và có hoàn cảnh hết sức thương tâm [1]. Chỉ một tuần sau khi báo đưa tin, Sao đã nhận được 47.400.000 đồng của những người có “tấm lòng nhân ái” đến ủng hộ trực tiếp. Sau đó em Sao đã được nhập viện để điều trị.

Tiếng kêu thống khổ của một gia đình mắc bệnh hiểm nghèo

Bài viết đăng ngày 08/02/2011 [2] kể về gia đình của anh Quý ở tỉnh Thanh Hóa. Lấy nhau từ năm 1989 và có hai con trai, vợ chồng anh Quý đang bình an thì bất hạnh đột nhiên ập xuống vào năm 2004. Treo biển bán nhà trước cổng hơn 10 năm nay nhưng không ai dám mua vì thấy cả gia đình ai cũng mắc bệnh hiểm nghèo. Chỉ sau 1 tuần, niềm vui đến với gia đình anh qua những đóng góp sẻ chia của nhiều người, và việc đóng góp đó còn tiếp tục đến nay. Chiều ngày 3/3/2011 vừa qua, phóng viên báo Dân trí cùng đại diện chính quyền đã đến trao số tiền 16.900.000đ cho gia đình anh…

Còn nhiều nữa những câu chuyện rất cảm động, mà nếu chúng ta có dịp đọc, suy tư và chia sẻ với nhau, tôi tin rằng nó sẽ giúp ích cho cuộc đời của mỗi người. Những câu chuyện đó giúp tôi cảm thấy rằng cuộc đời này có nhiều điều thật cao quý thể hiện ngay trong cách sống của những con người giản dị, đơn sơ mộc mạc… Điều đó có thể giúp cho tâm hồn chúng ta bình an thanh thản, đem lại niềm vui và một cái nhìn lạc quan tích cực về tương lai. Tôi ước mong rằng những câu chuyện cảm động về lòng nhân ái được mọi người kể lại cho nhau, vì như ông John Keller - một diễn giả nổi tiếng người Mỹ - có nói : «Ánh sáng một hành động nhân ái dù nhỏ bé cũng sẽ chiếu sáng trong đêm tăm tối của nhân loại» [3]. Tôi muốn nhắc lại câu chuyện đó như lời kết cho những suy tư về lòng nhân ái:

Một bữa tối tại vận động trường Los Angeles - Mỹ, ông John Keller, được mời thuyết trình trước khoảng 100.000 người. Đang diễn thuyết bỗng ông dừng lại và dõng dạc nói:

- Bây giờ xin các bạn đừng sợ! Tôi sắp cho tắt tất cả đèn trong sân vận động này.

Đèn tắt. Cả sân vận động chìm sâu trong bóng tối âm u. Ông John Keller nói tiếp:

- Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. Những ai nhìn thấy ánh lửa của que diêm đang cháy thì hãy hô to "Đã thấy!".

Một que diêm được bật lên, cả sân vận động vang lên: "Đã thấy!".

Sau khi đèn được bật sáng trở lại, ông John Keller giải thích: “Ánh sáng của một hành động nhân ái dù nhỏ bé như một que diêm cũng sẽ chiếu sáng trong đêm tăm tối của nhân loại y như vậy”.

Sau đó một lần nữa, tất cả đèn trong sân vận động lại được tắt. Một giọng nói vang lên: “Tất cả những ai ở đây có mang theo diêm quẹt, xin hãy đốt cháy lên !” Bỗng chốc cả vận động trường rực sáng. Ông John Keller kết luận: “Tất cả chúng ta cùng hợp lực với nhau có thể chiến thắng bóng tối, chiến tranh, khủng bố, cái ác và oán thù bằng những đóm sáng nhỏ của tình thương, sự tha thứ và lòng tốt của chúng ta… Những hành động yêu thương xuất phát từ lòng nhân hậu sẽ như những ánh sáng nhỏ của một que diêm. Nhưng nếu mọi người cùng đốt lên những ánh sáng bé nhỏ, những hành động yêu thương sẽ có đủ sức mạnh để xua tan bóng tối của đau khổ và cái ác”.

Thế giới này vẫn đang bừng sáng lên niềm hy vọng, vì còn đó rất nhiều những việc làm âm thầm, từ những con người chỉ muốn ẩn danh để cho thấy rằng lòng nhân ái vẫn đang như một dòng chảy tuôn tràn không bao giờ cạn. Lời Kinh Hòa Bình của thánh Phanxicô có nói:

Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh
Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân
Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ
Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời…

Nhìn lại hiện trạng hôm nay, tôi thấy lòng nhân ái của bao người đang còn bị cản trở bởi quá nhiều chướng ngại của ích kỷ và thành kiến... của tham, sân, si... của những ganh ghét, bàng quang, loại trừ… Tôi cầu mong phúc lành và niềm vui tròn đầy cho các bạn và cho những ai đang góp phần ươm mầm những nụ hoa nhân ái ngay trong những góc tối của một “thế giới tiêu thụ” chỉ biết chạy theo “danh lợi thú”.

Xin cho mỗi chúng ta có một con tim nhân ái thực sự, luôn biết quan tâm và đồng cảm với cuộc sống của bao người đau khổ quanh ta. Và chắc hẳn chỉ có những ai biết quên hạnh phúc của riêng mình để mưu cầu hạnh phúc cho người khác, mới có thể gặp lại chính bản thân mình trong niềm hạnh phúc tràn đầy… Xin các bạn cũng hãy chia sẻ lại cho mọi người sống quanh mình những câu chuyện cảm động về lòng nhân ái này nhé, để cuộc sống của họ có thêm nhiều giá trị tốt đẹp… Cám ơn tất cả các bạn!

--------------------------------------------

[1] dantri.com.vn/c167/s167-360770/em-be-danh-giay-cho-chet-tren-he-pho.htm

[2] http://dantri.com.vn/c167/s167-455822/tieng-keu-thong-kho-cua-mot-gia-dinh-mac-benh-hiem-ngheo.htm

[3] Xem:www.catholic.org.tw/vntaiwan/cungdoc/cungdoc22.htm