Ngày 23 tháng 8: Thánh Rosa Lima, Đồng Trinh

 Thánh nữ Rosa Lima là một nữ thánh tiên khởi của miền nam Mỹ Châu. Cha mẹ Người gốc Tây Ban Nha thuộc giai cấp trung lưu. Nhưng đã sa sút nên vì sinh kế phải bỏ quê hương sang lập nghiệp ở Mỹ châu quãng năm 1543. Đầu tiên Rosa mang tên là Isabelle nhưng sau vì mầu da và nét mặt tươi đẹp của cô, người ta đã bỏ tên cũ mà gọi là Rô-sa, nghĩa là “Bông hường”. Chính thánh Toribiô. Tổng giám mục thành Lima cũng xác nhận như thế.

Lớn lên Rosa là con riêng của Đức Mẹ. Dù còn nhỏ tuổi, người đã bắt chước Đức Mẹ làm nhiều việc hy sinh và chăm đọc Kinh Thánh. Thấy Rosa hãm mình nhiều đến nỗi gầy dơ xương, các chị em bạn đã gọi trêu người là “Pho tượng của núi Can-va-riô”. Ngoài ra Rosa còn yêu mến thánh nữ Catarina thành Siena cách riêng. Người coi thánh nữ như người “Chị lý tưởng”. Mặc dầu được cha mẹ chiều chuộng, Rosa thích sống thùy mị, đơn sơ từ lời nói đến cách ăn mặc. Một hôm vì có nhiều vị khách đến thăm, bà thân mẫu hái cho Rosa một nón hoa cốt ý để cho con trang điểm và tiếp khách. Không muốn nghe lời mẹ, Rosa bưng nón hoa đặt dưới chân tượng Đức Mẹ, rồi đặt trên đầu vòng gai và quỳ khóc nức nở... Nhờ hấp thụ nền giáo dục nghiêm nhặt của gia đình. Rosa không để phí giờ ngao du với chúng bạn. Vì thế ngoài việc cắp sách đi học. Rosa còn dành được nhiều thời gian cầu nguyện và chuyên mấy môn theo năng khiếu. Không những Rosa có tài đàn hát mà còn nổi tiếng là một thi sĩ tài hoa không kém thánh Phanxicô thành At-xi. Say mê nhan sắc, ngón đàn và giọng hát của Rosa những ông chủ rạp hát đã đến nài xin người cộng tác với số lương rất cao. Mỗi lần như thế, Rosa lấy ớt xoa vào mắt khóc nức nở và trả lời bằng một tiếng: “Không”. Những năm làm ăn thất bại. Cha mẹ Rosa hay buồn phiền và sinh đau ốm. Trong cảnh nghèo đói và bệnh nạn, ông bà chỉ còn trông chờ vào một mình Rosa. Để giúp đỡ cha mẹ, Rosa tần tảo sớm hôm, hái từng bông hoa đưa lên tỉnh bán lấy tiền về nuôi cha mẹ. Người ở luôn bên giường cha mẹ, kể cả những đêm trường lạnh giá...

Để giữ kình trinh khiết, ngày 10 - 8-1606 người xin mặc áo dòng ba thánh Daminh. Với Rosa, mặc áo dòng là trút bỏ con người cũ, con người xác thịt, và ích kỷ để mặc lấy nhân đức và hồng ân của Thiên Chúa. Quả thế, từ ngày mặc áo dòng, thánh nữ bắt đầu sống một đời ăn chay nhiệm nhặt đền tội khác hẳn những năm trước. Người ăn chay uống dấm, đánh tội và mang giày sắt. Ngoài ra đêm ngủ người còn đội một vòng 98 cái gai nhọn và nằm trên một cái giường ghép bằng hai tấm ván thổ. Ngày cũng như đêm thánh nữ rất ít nói. Người yêu cảnh sống thầm lặng trong túp lều nhỏ bé dựng ở góc vườn. Nơi đây trong những lúc thư nhàn thánh nữ thường ra cầu nguyện và đọc Kinh Thánh. Người như say mê suy gẫm về thánh lễ Misa. Có lần thấy thánh nữ như mất trí, người ta hỏi cho biết lúc ấy thánh nữ làm gì, thì người ta trả lời: “Tôi đang dự thánh lễ bằng trí tưởng tượng”. Những tư tưởng về tu đức của thánh nữ thật dồi dào và sâu xa; nó là kết quả của một đời chiêm niệm, là sản phẩm của một linh hồn suốt đời không phai mờ ánh quang ân điển. Khảo sát những bản văn tu đức thánh nữ còn để lại sau này, các thần học đã tuyên bố: “thánh nữ Rosa là một nhà thần bí xuất sắc”. Người chỉ sống trong gia đình với Chúa, với Thánh Mẫu, thánh nữ Catarina thành Siêna và với thiên thần bản mệnh. Nhờ các Ngài hộ đỡ, người đã thắng các mưu chước của satan. Tất cả vạn vật đều giúp người nâng lòng lên với Thiên Chúa. Cả đến những con nhặng bâu quanh vết thương trên đầu thánh nữ trong giờ cầu nguyện cũng được coi như những phím đàn du dương giúp người ca ngợi Thiên Chúa. Dù sống trong góc vườn hẻo lánh thánh Rosa vẫn được Chúa cho thông phần đau khổ với những người bị bắt vì đức tin, những người lâm cảnh nghèo túng bức hiếp hay mang bệnh tật già yếu. Người ta có cảm tưởng như thánh nữ chỉ sống bằng tình yêu nồng nhiệt dâng lên người bạn lòng là Chúa cứu thế và bằng luơng thần là phép Thánh Thể.

Tuy nhiên trong chuỗi ngày sống khắc khổ đôi khi thánh nữ cũng được Chúa tỏ dấu yêu thương. Một đêm thánh nữ bị cảm, mồ hôi ra đầy mình. Thấy thế bà thân mẫu vốn không ưa cách sống khổ hạnh của con, đã sai người đầy tớ đi mua “rượu cảm” về cho Rosa uống. Lấy lý do tiết kiệm, thánh nữ từ chối không uống. Lập tức sứ thần Chúa đến cứu chữa người khỏi. Có nhiều lần cảm mến sự thương khó Chúa đã chịu, thánh nữ than thở: “Lạy Chúa Giêsu, xin tăng thêm đau khổ cho con để con tiến sâu vào tình yêu Chúa”. Càng mến Chúa, thánh nữ càng bị ngọn lửa phần rỗi các linh hồn thiêu đốt. Người đau khổ vì thấy đa số dân Nam Mỹ chưa biết Chúa, người ước ao đi truyền giáo bên Aán Độ và Phi châu. Lòng thánh nữ se lại mỗi khi nghe biết các đau khổ giáo dân đang phải chịu. Vì thế vào những năm cuối đời: dù sức lực suy yếu, thánh nữ cũng xung phong đi giúp những người bệnh tật ở nhà thương trong tỉnh. Việc làm của người đã cảm hóa được nhiều linh hồn trở về với Chúa. Người say mê công việc bác ái quên cả con bệnh ung thư đang phá hại sinh lực của mình. Chính con bệnh này đã kết liễu đời sống trần gian của thánh nữ khi người mới 31 tuổi. Hấp hối nằm trên chiếc giường thô sơ, thánh nữ không ngớt than thở: “lạy Chúa Giêsu, lạy Chúa Giêsu, xin ở với con”. Thánh nữ từ trần, hôm ấy là ngày 24.8 .1617.

Được tin thánh nữ về trời; dân thành buồn bã, họ chen nhau đến viếng xác người. Những kẻ xưa nay chỉ trích cách sống của thánh nữ, thì lúc này lại ca ngợi không ngớt. Vì thế lễ an táng thánh nữ được tổ chức như một ngày đại lễ của dân thành. Người ta đặt xác thánh nữ tại nhà nguyện tu viện Daminh ở Lima, đến năm 1619 lại cải táng về nhà thờ thánh Đaminh. Đức Giáo hoàng Clê-men-tê IX phong người lên bậc chân phước: năm 1689 đức giáo hoàng lại đặt thánh Rosa làm quan thầy xứ Pê-ru nước Ấn Độ, Phi-luật-Tân và toàn thể Châu Mỹ. Hai năm sau đức giáo hoàng lại sắc phong thánh nữ vào số các vị hiển thánh và đặt mừng lễ kính người vào ngày 23 tháng 8 mỗi năm.

Mừng lễ thánh Rosa, chúng ta hãy xin thánh nữ cho chúng ta được tận tình yêu Chúa, thánh hóa mình và tha thiết đến phần rỗi anh em trong đau khổ vì “Không gì sung sướng hơn lúc ta đang khóc mà được Chúa đến đổi sầu làm vui và đưa về nơi vĩnh cửu”.